Những tên đặc công đỏ trong phong trào đòi dân chủ cho Việt Nam – Việt Thường – Nam Nhân – Lý Tuấn

dac cong do

Những tên đặc công đỏ trong phong trào đòi dân chủ cho Việt Nam – Việt Thường – Nam Nhân – Lý Tuấn




Advertisements

Khi Bọn Phản Tỉnh Cuội Và Lũ Tay Sai Của Việt-Gian-Cộng-Sản Mặc Áo Thụng Vái Nhau – Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

viet-gian

Khi Bọn Phản Tỉnh Cuội Và Lũ Tay Sai Của Việt-Gian-Cộng-Sản Mặc Áo Thụng Vái Nhau – Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Cách đây, hơn mười năm, tôi đã viết bài: Đà Nẵng 29-3-1975, và đã đăng trên Văn Nghệ Tiền Phong, số 550, từ ngày 16 đến 31 tháng 12 năm 1998, nơi trang số 20. Qua bài này, tôi đã nói đến một câu nói láo khoét nhất của Bùi Tín: « Nếu cụ Hồ còn sống, thì không có các trại cải tạo ở miền Nam ». và tôi đã chứng minh bằng cái chết của bác ruột của tôi tại « Trại cải tạo Đá Trắng » thuộc quận Trà My, tỉnh Quảng Nam vào năm 1964, bởi lúc ấy, Hồ Chí Minh vẫn còn sống. Đồng thời, tôi cũng đã trích dẫn thêm những lời láo khoét của Vũ Thư Hiên, Nguyễn Hộ, Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Văn Trấn, Bùi Minh Quốc v…v… Bài viết này khá dài, nên tôi không thể viết lại ở nơi đây, song có thể, tôi sẽ viết lại trong một bài khác. Nhưng đặc biệt, với bằng chứng về cái chết của Bác ruột của tôi là Ông Trần Thắng cùng các vị như: Ông Nguyễn Phước Linh, ông Huỳnh Lượng, cụ Lê Uẩn và em Nguyễn Văn Tùng 15 tuổi là một học sinh lớp Đệ tứ, của Trường Trung học quận Tiên Phước; tất cả các vị đều đã chết vì bị hành hạ, bỏ đói và lạnh, trong vòng sáu tháng đầu khi bị việt-gian-cộng-sản đưa vào « Trại cải tạo Đá Trắng ». Chính vì vậy, mà tôi đã đoan chắc Bùi Tín là một tên việt-gian-cộng-sản đang làm công tác ngoại vận.

Tôi vẫn nhớ, lúc đó, đã có nhiều người cho tôi là « đa nghi như Tào Tháo – cực đoan ». Nhưng rồi theo thời gian, bọn việt-gian-cộng-sản cứ mỗi ngày chúng lại đẻ thêm ra những tên « phản tỉnh – trả thẻ đảng ». Và cho đến hôm nay, thì đã có thêm những thằng hèn Tô Hải, Phạm Đình Trọng, đã và đang được cả bọn phản tỉnh cuội và lũ tay sai của việt-gan-cộng-sản cùng nhau mặc áo thụng để vái nhau, qua những thư ngỏ, bài viết trên các trang mạng toàn cầu.

Một « tên tuổi » đang được nói đến nhiều nhất ở trong thời điểm này là Phạm Đình Trọng. Vậy, xin mọi người hãy suy gẫm về những lời của chính Phạm Đình Trọng theo sự hiểu biết của một phụ nữ yếu kém như tôi.

Trước hết, tôi xin trích đoạn những lời của Phạm Đình Trọng đã viết như sau:

« Chiến thắng năm 1975 không phải là chiến thắng ý thức hệ cộng sản mà là chiến thắng của ý chí dân tộc Việt Nam ».

Chỉ một câu ngắn trên đây, thì đã cho mọi người thấy cái gian manh, láo khoét của Phạm Đình Trọng rồi. Vậy, tất cả những Dân-Quân-Cán-Chính của Việt Nam Cộng Hòa có ai đã dám nghĩ là « Chiến thắng năm 1975, là chiến thắng của ý chí dân tộc Việt Nam »; hay chúng ta đã biết cái gọi là « chiến thắng năm 1975, là chiến thắng của ý chí dân tộc Việt Nam » của Phạm Đình Trọng, mà thực chất là một cuộc xâm lăng của tập đoàn việt-gian-cộng-sản Bắc Việt, chúng đã cưỡng chiếm đất nước Việt Nam Cộng Hòa. Và đó, là một ngày tang thương nhất của dân tộc, khi Miền Nam Tự Do đã bị rơi vào bàn tay của bạo quyền cộng sản Hà Nội.

Trong chúng ta, trừ lũ tay sai của việt-gian-cộng-sản hiện ở trong và ngoài nước, thì có ai có thể quên đi được, những năm tháng dài phải cam chịu những thảm cảnh hành hạ, tù đày, đau thương trong các nhà tù « cải tạo », với những mảnh đời mà cho đến nay, dù còn sống cũng không làm sao có thể phục hồi trở lại như xưa. Chúng ta có thể nào quên, những đoàn người như những chiếc bóng ma, đói lạnh, lả người trên những « vùng kinh tế mới » giữa rừng thiêng, nước độc, mà trong số đó, đa số là những người có trình độ Đại Học của Miền Nam Tự Do, đã phải lội sình lầy, để cuốc ruộng, để trồng lúa, hoặc phải vỡ đất rừng để trồng khoai, sắn. Để rồi trồng lúa, là chỉ để nuôi béo cho những bầy chuột rừng. Và trồng sắn, sắn chết, trồng khoai, khoai khô, bởi ở giữa chốn rừng già.

Chúng ta cũng không thể nào quên, những chuyến vượt biên, bằng đường rừng qua biên giới Thái, Miên, hay bằng đường biển, họ đã từng trải qua những cơn bão biển, đói, khát, lạnh lẽo mới tới được bến bờ tự do! Trong những người này đã có biêt bao nhiêu người đã bị bỏ mình trên những bìa rừng, làm mồi cho điểu thú, hoặc làm mồi cho cá dưới đáy biến sâu! Và đã có những gia đình bất hạnh, vì cho đến nay vẫn còn hoài mong về những đứa con thơ đã ra đi, vì đã mất tích trên đường chạy trốn ngục tù cộng sản. Và đau thương nhất, là những em bé gái đã từng rơi vào tay của bọn hải tặc, cho dù có thoát chết, nhưng tôi biết chắc chắn rằng, các em không bao giờ có thể phục hồi trở lại như một con người bình thường. Chẳng những thế, mà suốt cuộc đời của các em, đều vẫn kinh hoàng, với những cơn ác mộng chúng cứ kéo ập về trong từng giấc ngủ của từng đêm!!!

Do đó, không còn từ ngữ nào khác hơn, để gọi Phạm Đình Trọng là một trong những tên việt-gian-cộng-sản lưu manh và láo khoét nhất.

Song chưa hết, kẻ viết bài này, xin kính mời quý độc giả hãy đọc tiếp những lời của Phạm Đình Trọng:

« Cốt cách lương thiện và dũng cảm của những người cộng sản ấy, cũng là khuôn mẫu cho cốt cách của lứa tuổi chúng tôi.

Rời mái trường Trung học vào bộ đội rồi đi vào cuộc kháng chiến chống Mỹ xâm lược, chúng tôi lại gặp những người cộng sản bằng xương bằng thịt vô cùng cao đẹp ở mọi nơi gian nan ác liệt. Máy bay Mỹ tập trung đánh hủy diệt một trận địa pháo cao xạ ở Tây Quảng Bình. Người cộng sản trẻ tuổi Nguyễn Viết Xuân bị đạn nát đùi vẫn bám thành công sự, phất lá cờ đỏ dõng dạc chỉ huy: Nhắm thẳng quân thù mà, bắn! Với cuộc sống anh hùng dó, với lý tưởng đã có, chúng tôi trở thành người cộng sản như là lẽ đương nhiên. Chủ tịch Hồ Chí Minh mất, đảng phát động kết nạp đảng lớp trẻ Hồ Chí Minh. Ngay sau lễ truy điệu Chủ tịch Hồ Chí Minh, tôi viết đơn xin vào đảng. Lễ kết nạp lớp đảng viên Hồ Chí Minh đầu tiên của cơ quan Chính trị Bộ tư lệnh thông tin tổ chức đúng vào ngày 19-5-1970:

« Con vào đảng vào ngày sinh của Bác,

Một chín, tháng năm, một ngàn chín trăm bảy mươi.

Ba mươi tuổi Bác trở thành người Cộng sản,

Để cho con hai mươi sáu tuổi được là đồng chí của Người ».

Và rồi Phạm Đình trọng đã kết luận:

« Đảng đang thực hiện những điều trái với tư tưởng Hồ Chí Minh ».

Với những lời của chính Phạm Đình Trọng đã viết, thì chỉ có những tên việt-gian-cộng-sản như thằng hèn Tô Hải và nhiều tên nữa, đã viết thư để gọi là « chia xẻ » với Phạm Đình Trọng. Đồng thời, chỉ có lũ tay sai của chúng mới lên tiếng để ủng hộ Phạm Đình Trọng mà thôi.

Chúng ta phải thật sáng suốt, để nhận biết rằng, Phạm Đình Trọng đã ca tụng bọn việt-gian-cộng-sản. Xin quý độc giả hãy đọc thêm lần nữa: « Cốt cách lương thiện, và dũng cảm của những người cộng sản ấy, cũng là khuôn mẫu cho cốt cách của lứa tuổi chúng tôi. Và … cuộc chiến chống Mỹ xâm lược- những người cộng sản bằng xương bằng thịt vô cùng cao đẹp ở mọi nơi ác liệt. Máy bay Mỹ tập trung đánh hủy diệt một trận địa pháo cao xạ ở Tây Quảng Bình. Người cộng sản trẻ tuổi Nguyễn Viết Xuân bị đạn nát đùi vẫn bám thành công sự, phất lá cờ đỏ dõng dạc chỉ huy: Nhắm thẳng quân thù mà, bắn! ». Cộng thêm bốn câu thơ của hắn mà tôi đã trích ở trên, Phạm Đình Trọng đã ca tụng Hồ Chí Minh bằng chữ « Bác- Người – Cộng sản » viết hoa:

« Ba mươi tuổi Bác trở thành người Cộng sản,

Để cho con hai mươi sáu tuổi được là đồng chí của Người ».

Phạm Đình Trọng viết: vào đảng, là « thành người cộng sản » và khi hắn vào đảng cướp này, thì hắn đã « được là đồng chí của Người ». Nhưng, theo tôi, thì vào đảng cộng sản, thì tất cả đều đã trở thành những THẰNG CỘNG SẢN GIAN MANH, chứ không bao giờ trở « thành người » như hắn viết cho được. Và chẳng có một tên cộng sản nào mà có cái « Cốt cách lương thiện » như tên Phạm Đình Trọng đã láo khoét.

Phạm Đình Trọng, cũng đã kết luận là:

« Đảng đang thực hiện những điều trái với tư tưởng Hồ Chí Minh ».

Nghĩa là Phạm Đình Trọng muốn đảng cộng sản phải làm những điều mà chúng đã làm như lúc Hồ Chí Minh còn sống, như những Cuộc đấu tố cải cách ruộng đất, Nhân văn Giai Phẩm, và những « Trại tập trung cải tạo » phải có những « Trại kiên giam, biệt giam, phải có cùm tay, cùm chân và cùm miệng, như ngày xưa tại miền Bắc, cũng như ngay tại Quảng Nam là « Trại cải tạo Đá Trắng » là mồ chôn của Bác ruột của tôi và các vị đã bị bắt cùng với Bác tôi, vào năm 1964.

Tôi cũng biết, với một bài viết này, tôi khó có thể nói lên hết những suy nghĩ của mình. Song tôi nghĩ rằng, với những người việt Nam yêu nước chân chính, có kiến thức, và công tâm, thì đều có thể suy nghiệm ra được những gì đã ẩn chứa bên trong các bài viết của những tên như: Phạm Đình Trọng, thằng hèn Tô Hải, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên v…v… mà băng đảng Hoàng Cơ Minh, tức Việt Tân cùng tổ chức Cao Trào Nhân Bản, và băng đảng Ấn Quang đã liên kết với nhau, chúng đã và đang ca tụng những tên như: Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, thằng hèn Tô Hải, Phạm Đình Trọng v…v…

Về « Cao Trào Nhân Bản » do Nguyễn Đan Quế cầm đầu, Nguyễn Đan Quế, nguyên « Chủ tịch Phong trào Hướng Về Đất Việt », từ những năm 1968, do Quế thành lập tại Pháp để đi nhiều nước hô hào phản chiến, và đòi « Đế quốc Mỹ phải rút quân ra khỏi Việt Nam ». Nên biết, tổ chức « Hướng Về Đất Việt » là tiền thân của tổ chức « Phật Tử Hướng Việt » cũng đã được thành lập tại Pháp từ cuối thập niên 1980, và vẫn đang hoạt động khắp nơi dưới nhiều nhãn hiệu, và nhiều hình thức khác nhau.

Về băng đảng Ấn Quang, mà mặt nổi là Võ Văn Ái, « Tổng thư ký Ban chấp hành Trung ương Hội Phật tử Việt kiều Hải ngoại » từ những năm đầu của thập niên 1960, chính Võ Văn Ái đã viết « lời tựa » cho cuốn ngụy thư « Hoa Sen Trong Biển Lửa » của Thích Nhất Hạnh tại Paris, Pháp quốc vào ngày 26 tháng 01 năm 1967. Cả ba băng đảng này, cộng thêm với nhiều băng nhóm khác đã được thành lập sau này, chúng đã và đang liên kết với nhau để trong nước thì bọn việt-gian-cộng-sản cứ tung ra một tên cộng sản « phản tỉnh » nào thì ở hải ngoại, lũ phù thủy này lại hứng ngay, rồi biến chúng thành những « nhà dân chủ » … cuội.

Nên biết, qua những số báo Quê Mẹ của Võ Văn Ái, mà hiện tôi vẫn còn lưu giữ, thì những tên việt-gian-cộng-sản ác ôn như Lê Văn Hảo, Bùi Tín, Nguyễn Chí Thiện v…v… khi được Hà Nội đưa ra làm công tác ngoại vận, thì chúng đều có đến thăm và chụp hình với Võ Văn Ái tại « Tòa soạn Quê Mẹ ».

Như mới đây, Võ Văn Ái đã lừa bịp cả Quốc hội Âu Châu, để họ « đòi trả tự do cho Hòa thượng Thích Quảng Độ ». Nhưng, Thích Quảng Độ và Võ Văn Ái đã lòi tận những màn láo-bịp ra, khi Võ Văn Ái đã đưa lên mạng lưới toàn cầu bằng cái « Thông cáo báo chí » rất dài dòng, với ba cái chức « Quốc tế » và nói rằng:

Vừa qua, theo cái gọi là « Thông cáo báo chí » của Võ Văn Ái, thì:

« Vào ngày 4-12-2009, « Hòa thượng » Thích Quảng Độ, đã Triệu tập Hội nghị mở rộng của Hội Đồng Lưỡng Viện ( Viện Tăng Thống và Viện Hóa Đạo) tại chùa Giác Hoa, Sài gòn, và dù đã bị công an vây bủa chặt chẽ, nhưng đã có tới « 40 ( bốn mươi) chư tăng và 10 ( mười) cư sĩ, đại diện các tỉnh thành miền Trung và miền Nam, đã tề tựu đông đủ về chùa Giác Hoa ». Rồi Thích Quảng Độ đã đẻ ra những thứ gì đó, mà tôi cũng chẳng muốn trích ra, vì nó cũng giống như cái « Tháng năm Bất tuân Dân sự » vậy, Nên từ sau cái « tháng năm » của Thích Quảng Độ, là tôi hết muốn đọc ba cái thứ « Giáo-Mác … chỉ » gì đó của Thích Quảng Độ, vì tất cả đều là láo hết. Và vì tôi vốn đã biết qua về những cuộc thử nghiệm về chất … người rồi.

Tôi cũng nghĩ rằng, tất cả mọi người, ai cũng có một bộ óc để suy xét: Tại sao Võ Văn Ái đã nói « Hòa thượng » Thích Quảng Độ đang bị công an giám quản của cộng sản Hà Nội, quản thúc rất nghiêm ngặt tại Thanh Minh Thiền Viện, mà đã triệu tập được một đại hội tại chùa Giác Hoa, mà đã có đến mấy chục Ban đại diện của Giáo hội Phật giáo của các tỉnh thành đã về tham dự tại chùa Giác Hoa, và rằng Đại hội đã thành công ???

Vậy, xin mọi người phải biết, một người bị quản chế rất nghiêm ngặt, đến nỗi Võ Văn Ái phải kêu cứu tới Quốc hội Âu châu, để đòi trả tự do cho Thích Quảng Độ, thì thử hỏi Thích Quảng Độ làm sao mà triệu tập, và triệu tập bằng cách nào, để cho mấy chục ban đại diện của Phạt giáo ở các tỉnh thành biết được mà về tại chùa Giác Hoa, trong cảnh công an vây bủa khắp nơi, để rồi đại hội đã thành công ??? Điều này rõ ràng là Võ Văn Ái đã xem thường sự hiểu biết của mọi người quá đi rồi. Như thế, nhưng nhiều trang điện báo như: Cao Trào Nhân Bản, Ánh Dương, Người Việt v…v… cũng đã đăng những bản « Thông cáo báo chí » của Võ Văn Ái về cái đại hội tại chùa Giác Hoa vào ngày 4-12-2009. Quý độc giả cứ thử vào trang điện báo của « Cao Trào Nhân Bản », thì sẽ thấy đầy nhóc những tên: Thằng hèn Tô Hải, hắn đang « trồng người trăm năm » ở đó, kế đến là Phạm Đình Trọng, Thích Quảng Độ, Võ Văn Ái, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên v…v… đông đảo lắm, cả bầy, tôi chẳng có thời giờ để đếm cho hết.

Bài viết của thằng hèn Tô Hải hắn đã « Trồng người trăm năm » như sau:

« Hãy vững vàng anh Trọng ơi! Vì anh đã trở về đứng ở trong hàng ngũ 84 triệu dân Việt Nam anh hùng, vì anh không phải băn khoăn, đau khổ trước những sai lầm liên tiếp của đảng hết năm này sang năm khác nữa! Anh hãy tin rằng: theo chân anh, sẽ còn có nhiều người, nhất là giới cầm bút, sẽ gạt bỏ mọi nỗi « sợ » nỗi « hèn » để giã từ cái trách nhiệm « đội tiền phong của giai cấp » một cách công khai như anh. Được như thế thì quần chúng nhân dân, trong đó có quần chúng-già này phải vô cùng hân hoan ngả nón đón chào ».

Này, thằng hèn Tô Hải, ngươi có muốn « trồng người trăm năm » thì hãy xuống dưới địa ngục, để tìm tên đại việt-gian Hồ Chí Minh mà « trồng », muốn trồng ngược, trồng xuôi gì cũng được. Nhưng, ngươi, thằng hèn Tô Hải, đừng hòng « trồng người trăm năm » với Dân-Quân-Cán-Chính-Việt Nam Cộng Hòa, chỉ trừ một số tên cũng hèn hạ, và bỉ ổi như ngươi vậy, nên chúng mới chịu cúi lòn bọn việt-gian-cộng-sản để mong được khúc xương thừa. Còn 84 triệu dân Việt Nam nào mà chấp nhận cho tên Phạm Đình Trọng được đứng chung ??? Và cứ theo những lời đã ẩn chứa trong những lời của thằng hèn Tô Hải đã viết, thì chúng ta phải hiểu: là sẽ có nhiều tên nữa trong giới cầm bút, sẽ giả vờ « trả thẻ đảng » để trở thành những « nhà dân chủ ». Một lần nữa chúng ta hãy suy nghiệm về những lời của thằng hèn Tô Hải, hắn đang « trồng người trăm năm » bằng những lời của hắn đã viết:

« Anh hãy tin rằng: Theo chân anh, sẽ có nhiều người, nhất là giới cầm bút, sẽ gạt bỏ nỗi « sợ » nỗi « hèn » để giã từ cái trách nhiệm « đội tiền phong của giai cấp » một cách công khai như anh. Được như thế thì quần chúng nhân dân, trong đó có quần chúng-già này phải vô cùng hân hoan ngả mũ đón chào »

Một lần nữa, ta bảo cho thằng hèn Tô Hải biết: Không bao giờ có cái « quần chúng nhân dân » nào ngu dại mà ngả mũ để đón chào Phạm Đình Trọng, kể cả thằng hèn Tô Hải, và trong số 84 triệu dân Việt Nam, chỉ trừ bọn việt-gian-cộng-sản và lũ tay sai, còn tất cả thì chắc chắn là họ đều chỉ chờ cho sớm có một ngày bạo quyền Hà Nội sụp đổ, thì họ sẽ lôi cổ cả tập đoàn việt-gian-cộng-sản, cũng như những thằng hèn Tô Hải, Phạm Đình Trọng, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên v…v…và cả những băng đảng đã và đang lừa bịp đồng bào mà đem ra xử tội, ngươi hãy cứ chờ xem đấy nhé.

Bài viết của Bùi Tín viết về Phạm Đình Trọng:

« Trọng rất chịu khó đi, đi nhiều và đi xa, có mặt ở những địa điểm hiểm yếu, ít người đến được. Anh từng đi dọc Trường Sơn, cả phía Đông và phía Tây, xuống tận Hòn Khoai, đảo Phú Quốc, đảo Thổ Châu, ra tận Trường Sa, rồi lên tận Vị Xuyên, Hà Giang khi còn nặng mùi thuốc súng ».

“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước,

Mà lòng phơi phới dậy tương lai”.

Đến đây, tôi phải xin phép quý độc giả để dừng lại đôi phút mà hỏi tên Bùi Tín:

« Phạm Đình Trọng đã từng đi dọc Trường Sơn, cả phía Đông và phía Tây ». Là có phải ngươi: Bùi Tín muốn nhắc đến cái gọi là « Xẻ dọc Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây » của một thời mà bè lũ của ngươi là tập đoàn việt-gian-cộng-sản đã từng đi xâm lăng nước Việt Nam Cộng Hòa của ngày xưa hay không ??? Quả thật, ta dám nói với ngươi rằng: Ta tuy là một phụ nữ yếu đuối, nhưng, ngươi đừng hòng qua được mắt ta, bằng những lời lẽ xảo ngôn của ngươi.

Và bây giờ, xin kính mời quý đọc giả hãy trở lại với tên Bùi Tín, một cán bộ ngoại vận của Hà Nội, Bùi Tín đã viết:

« Xin hãy nghe ông Đặng Quốc Bảo, từng là Trung tướng, ủy viên Trung ương đảng cộng sản, Trưởng ban khoa giáo trung ương đảng, từng từ bỏ chức bí thư:

« Sai lầm lớn nhất của Đoàn thanh niên cộng sản năm 2008, là đã giới thiệu 15 vạn thanh niên vào đảng cộng sản, mà đều không phải là thanh niên ưu tú, lại toàn là thanh niên cơ hội, vào đảng chỉ do động cơ vụ lợi cá nhân ».

À, thì ra, Bùi Tín đã phải lo vì « Đoàn thanh niên cộng sản năm 2008, là đã giới thiệu 15 vạn thanh niên vào đảng, mà đều không phải là thanh niên ưu tú ».

Như thế, đã quá rõ ràng rồi nghe Bùi Tín. Ngươi không có đường nào để chạy chối đi đâu được nữa. Nghĩa là, chính ngươi chỉ muốn cái gọi là Đoàn thanh niên cộng sản, phải sàng lọc tất cả trong đoàn thanh niên cộng sản này, để rồi chỉ giới thiệu những « thanh niên ưu tú » như ngươi đã nói để giới thiệu vào đảng cộng sản. Bởi ngươi, Bùi Tín chỉ muốn « những thanh niên ưu tú » là những thành phần luôn luôn trung thành với đảng cộng sản, còn giới thiệu những thanh niên không ưu tú vào đảng cộng sản, thì họ chỉ biết vụ lợi cá nhân, chứ không có tha thiết với đảng cộng sản. Vì như thế, đảng cộng sản sẽ không thể vững mạnh, và tất nhiên sẽ bị sụp đổ.

Vậy, chúng ta không còn gì để nghi ngờ gì nữa, rõ ràng là Bùi Tín đang lo sợ những thanh niên không ưu tú được vào đảng cộng sản, mà chỉ muốn « những thanh niên ưu tú » được vào đảng cộng sản mà thôi, để những « thanh niên ưu tú » này mới củng cố cho tập đoàn việt-gian-cộng-sản mỗi ngày càng thêm vững mạnh, để khỏi phải bị những thanh niên không ưu tú làm băng hoại bản chất tàn độc của đảng cộng sản, để rồi phải bị sụp đổ.

Lo chi lắm thế, hả Bùi Tín, coi chừng nó lại Tồn cái Lo lại đấy. Ta e rằng, hiện giờ, trong cái nội bộ của đảng cộng sản của ngươi, đã có rất đông đảo những thành phần không ưu tú rồi. Và sẽ có một ngày chẳng xa lắm, thì không biết chừng, lại chính những thành phần, mà theo ngươi nói đã có tới 15 vạn thanh niên không ưu tú vào năm 2008, đã được vào đảng cộng sản, thì họ sẽ đứng lên để cùng với những người yêu nước chân chính, để đánh đổ bạo quyền cộng sản. Và ta cũng e rằng, lúc ấy, họ sẽ lôi cổ của Bùi Tín ra trước tòa án quốc tế, để dẫn độ ngươi về tại Việt Nam để thọ án, vì tội sát nhân, mà một trong những nạn nhân đó là cụ Võ Tử Đản. Ngươi hãy chờ cho đến « giờ Hoàng Đạo » đó nhé.

Tạm thay lời kết:

Như tôi đã nói: Với một bài viết, thì tôi khó có thể vạch ra cho hết những trò gian manh, lừa bịp của bọn việt-gian-cộng-sản và lũ tay sai. Nhưng tôi dám nói một cách chắc chắn là việt-gian-cộng-sản đã và đang phối hợp một cách chặt chẽ với lũ tay sai tại hải ngoại, để tái lập môt: « Lực lượng Bảo vệ Văn hóa Dân tộc » thứ hai, như chúng đã làm vào những năm đầu của thập niên 1960, và cái « Lực lượng » này đã trực thuộc trong cái gọi là « Mặt trận Giải phóng miền Nam » tại Việt Nam.

Chúng ta nên nhớ: Bất cứ là một đảng nào, cũng đều có « đảng kỷ », nên mỗi đảng viên đều phải tuyên thệ bằng những lời thề sống-chết. Đặc biệt, là đảng cộng sản Việt Nam, thì « đảng kỷ » lại còn tàn độc, và ghê gớm nhất. Bởi vậy, mà đảng cộng sản Hà Nội, đã từng dùng « đảng kỷ » để Xử đối với đồng đảng, mà đã từng có đầy công lao xương máu với đảng của chúng như những tên: Trần Văn Trà, Nguyễn Hà Phan, Lê Mai, Đinh Bá Thi, Thích Thiện Minh v…v…

Chính vì thế, nên chúng ta hãy cùng nhau cảnh giác tối đa, đối với những tên việt-gian-cộng-sản, vì chính chúng đã được lệnh của Hà Nội, nên chúng mới được phép trả thẻ đảng, và trở thành những « nhà dân chủ », để lừa bịp tất cả chúng ta, ở trong cũng như ngoài nước. Do đó, chúng đã cùng nhau mặc áo thụng mà vái nhau, như chúng ta đã thấy. Vậy, để tránh những điều đáng tiếc có thể xảy ra, thì chúng ta hãy luôn luôn sẵn sàng để cảnh báo cho nhau, mỗi khi nhận biết bất cứ một tên giặc nào khi chúng chỉ vừa xuất hiện, để cùng nhau có biện pháp ngăn chận kịp thời, chứ không thể để cho bọn chúng tìm cách mà đi vào tận « căn nhà » của chúng ta, để chúng ta khỏi phải chết một cách oan uổng, vì chính mình đã rước giặc vào nhà. Chúng ta đừng bao giờ để khi vừa thấy cái lưỡi lê, thì nó đã đâm xuyên vào tim của mình rồi. Nói tóm lại, là chúng ta đừng bao giờ để cho đến khi cận kề cái chết rồi mới biết, lúc đó đã là quá muộn.

20-12-2009

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền.

http://www.hon-viet.co.uk/HanGiangTranLeTuyen_KhiBonPhanTinhCuoiVaLuTaySaiCuaVGCS….htm

Chú Sáu Cầu Ông Lãnh nói chuyện với giới trẻ – Trần Thanh – TinParis.net

Chú Sáu Cầu Ông Lãnh nói chuyện với giới trẻ – Trần Thanh – TinParis.net

Lời Giới Thiệu:

Chú Sáu Cầu Ông Lãnh

Chú Sáu Cầu Ông Lãnh là dân Sài Gòn chính cống, đang sống tại Sài Gòn. Trước năm 1975, chú là quân nhân VNCH, đi đánh giặc, bị thương, được giải ngũ. Sau đó, chú sống bằng nghề đánh cá trên sông Sài Gòn. Năm nay, chú Sáu đã 65 tuổi nhưng vẫn phải sống bằng nghề đánh cá, tay làm hàm nhai, không bao giờ được biết đến hai chữ “hưu trí”. Rủi thay cho chú, trong năm 2009, khi lặn hụp dưới sông Sài Gòn để đánh cá thì chú đã bị nhiễm độc, mình mẩy của chú bị nổi đầy mụn bọc, ung bướu, trông hết sức ghê tởm, tựa như con ác quỷ! Tuy bị nhiễm độc sắp chết nhưng chú vẫn tin tưởng vào ngày toàn dân nổi dậy, lật đổ chế độ cộng sản.

Cũng tựa như ông Tư Xích Lô, chú Sáu, trên răng dưới dái, trâu già không sợ dao phay, sẵn sàng nói hết những tâm tư, nguyện vọng của một kẻ nô lệ sắp từ giã cõi đời vì bị nhiễm độc do bọn việt gian cộng sản gây ra. Chú thường trò chuyện với giới trẻ trong và ngoài nước về hiện tình đất nước, cũng như sẵn sàng dấn thân cùng toàn dân nổi dậy để lật đổ chế độ cộng sản. Chú thường tâm niệm: – chú không còn gì để mất, không còn gì để sợ nữa. Ngày nào còn sống thì ngày đó chú còn nuôi căm thù để quyết tâm hành động CÁCH MẠNG, tiêu diệt bọn việt gian cộng sản, đem lại tự do, no ấm cho 85 triệu nô lệ đang rên siết dưới ách cai trị tàn bạo của bọn giặc.

Sau đây là những mẩu đối thoại giữa chú Sáu và các bạn trẻ trong và ngoài nước:

Câu Hỏi 1: – Thưa chú Sáu, vì sao thân hình của chú nổi đầy bướu nhọt, trông hết sức ghê tởm như vậy? (Xem hình đính kèm)

Trả lời: – Ðây là tội ác của tập đoàn việt gian cộng sản, tội ác trời không dung đất không tha, rất nhiều người đã bị chết vì nạn nhiễm độc này mà trong đó cá nhân tôi đang còn sống lây lất. Tôi xin nói rõ: đây không phải là “chất độc màu da cam” của đế quốc Mỹ mà bọn giặc vẫn thường rêu rao, tuyên truyền đâu. Ðây chính là tội ác của bọn việt gian cộng sản. Bọn chúng đã phá nát, hủy hoại môi trường của đất nước ta mà hàng trăm năm sau chưa chắc gì đã phục hồi lại được! Nói đến môi trường, tôi chỉ đề cập đến hai khía cạnh, đó là bầu không khí và nguồn nước, bao gồm sông ngòi và biển.

Trước hết, xin các bạn hãy nhìn về môi trường tại các nước Âu Mỹ. Bầu không khí và các nguồn nước sông, biển ở đây được bảo vệ hết sức kỹ lưỡng. Tất cả các loại xe hơi đều phải được thử khói xe hàng năm. Nếu xe nào thải ra nhiều khói đen thì chủ nhân bắt buộc phải sửa chữa, nếu không thì không được tiếp tục gia hạn giấy phép sử dụng xe. Các nhà máy công nghiệp không được phép thải khói ra bầu trời. Ví dụ một nhà máy chuyên làm sườn xe hơi, trong nhà máy có hàng trăm máy hàn. Khói hàn từ các máy này thải ra, được một hệ thống hút khói đưa qua một hệ thống màng lọc khói. Tiếp theo, có hệ thống phun hơi nước, làm cho toàn bộ khói bám vào màng lọc đi theo dòng nước, trôi xuống hầm chứa nước dưới lòng đất. Khi hầm chứa nước đầy thì có các xe tải đến hút nước đem đi đổ ở một nơi quy định, cách xa thành phố hàng trăm cây số.

Chúng ta đều biết khói xe và khói từ các máy hàn rất độc, chưa kể các nhà máy hóa chất khác, thải ra vô số loại khói độc hại, làm ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng đến sự sống của con người và sinh vật. Do đó, để bảo vệ sức khỏe của người dân, chính phủ tại các nước Âu Mỹ đã có những luật lệ bảo vệ môi trường rất nghiêm ngặt.

Trong khi đó, tại Việt Nam, chúng ta thấy như thế nào? Khói xe gắn máy phun mù trời, tới mức độ những người chạy xe phải đeo khẩu trang! Chỉ nội hít khói xe thôi, cũng đủ làm cho người dân bị giảm thọ khoảng …. 10 năm! Các nhà máy tha hồ thải đủ loại khói độc hại vào bầu trời. Chưa hết, họ còn được quyền “vô tư”, thải luôn toàn bộ các cặn bã hóa chất xuống dưới sông và đồng ruộng. Kết quả là toàn bộ đất đai, sông ngòi đều bị nhiễm độc hết sức nặng nề, tôm cá chết sạch và cả con người cũng không sống nổi, lần lượt lăn quay ra chết! Tôi xin nêu một vài ví dụ điển hình:

– Ở ngoài bắc, có những xã đột nhiên người dân rủ nhau lăn quay ra chết tập thể vì những chứng bệnh quái gỡ mà không ai biết là bệnh gì! Bệnh viện chỉ cho biết là dân chúng bị nhiễm độc nhưng họ không nói rõ hay không dám nói nguyên nhân từ đâu. Thậm chí có xã bị nhiễm độc CHẾT GẦN HẾT DÂN SỐ, khiến người dân ở đó phải di cư vào trong Nam, tìm đường sống! Nguyên nhân vì đâu? Chẳng cần phải là thám tử, người dân cũng thừa biết, thủ phạm chính là các nhà máy hóa chất đang hoạt động trong vùng. Nó là nơi tạo ra công ăn việc làm cho người dân nhưng đồng thời cũng là thần chết, cướp đi sinh mạng của hàng ngàn dân trong xã. Người dân tha hồ làm đơn khiếu kiện nhưng toàn bộ đơn của họ đều bị quăng vào thùng rác! Các cặn bã hóa chất do nhà máy thải ra đã làm nhiễm độc dòng sông và toàn bộ mạch nước trong vùng. Người dân uống nước giếng chính là uống thuốc độc để rồi sau đó họ đã bị chết một cách tức tửi, kêu trời không thấu! Có gia đình đã bị chết gần hết, chỉ sống sót một người duy nhất, lý do vì người này đi làm ở tỉnh khác!

– Ở trong Nam, tình trạng tương tự cũng đang xảy ra, số người chết vì bị nhiễm độc môi trường có thể lên đến hàng trăm ngàn. Ngay chính chúng ta, những người đang còn sống cũng ÐANG BỊ NHIỄM ÐỘC VÀ ÐANG CHẾT TỪ TỪ, đủ loại bệnh ung thư đang mai phục trong cơ thể chúng ta, chờ dịp bộc phát; do đó, chớ vội mừng là mình được thoát nạn! Có thể nói toàn bộ đất nước Việt Nam hiện nay là cái hầm cầu tiêu mà mỗi một người dân nô lệ là một con giòi đang sống lúc nhúc trong đó. Muốn thoát khỏi tình trạng làm giòi thì phải đập phá nát cái hầm cầu tiêu để xây dựng nên một ngôi nhà Việt Nam hoàn toàn mới mẻ, trong sạch, để toàn dân được thoát khỏi kiếp nô lệ làm giòi. Ðập phá nát cái hầm cầu tiêu chính là LẬT ÐỔ CHÍNH QUYỀN CỘNG SẢN. Ðó là biện pháp DUY NHẤT để thoát kiếp nô lệ. Nếu không, chúng ta cứ mãi mãi phải ngụp lặn trong cái hầm cầu tiêu đầy phân người hôi thối, kéo dài từ đời ông cố nội tới đời cháu chắt!

Tôi còn nhớ, thời cụ Diệm, trong thập niên 1950, dòng sông Sài Gòn vô cùng trong sạch. Lúc đó tôi vẫn thường cùng các bạn bơi xuồng, câu cá, tắm sông, thậm chí uống trực tiếp nước sông mà không hề bị đau bụng gì cả. Người dân sống ven sông thời đó vẫn thường múc nước sông vo gạo nấu cơm. Bây giờ dòng sông Sài Gòn đã trở thành dòng sông tử thần. Tôm cá rủ nhau chết sạch. Những ai muốn tự vận thì cứ việc mua những con cá được đánh bắt từ sông Sài Gòn vì đó chính là những quả bom ung-thư nổ chậm! Riêng bản thân tôi vì làm nghề đánh cá, thường xuyên lặn ngụp dưới sông Sài Gòn mà bây giờ tôi đã trở thành thân tàn ma dại, thân thể đầy bướu nhọt, trông hết sức ghê tởm tới mức ngay cả vợ con tôi cũng không dám nhìn! Các bác sĩ đã xác định rằng tôi bị nhiễm độc hóa chất mà các hóa chất đó là do các nhà máy cứ “vô tư” cho tuôn xuống dòng sông Sài Gòn!

Ðây chính là tội ác của bọn việt gian cộng sản. Hỡi toàn dân nô lệ trong nước, những ai chưa bị như tôi xin chớ vội mừng, vì môi trường ở Việt Nam đã và đang bị nhiễm độc toàn diện. Quý vị không tắm sông nhưng quý vị hít thở bầu khí trời đầy ô nhiễm thì sớm muộn gì quý vị cũng phải chết vì đủ loại bệnh tật. Một khi quý vị đã bị ung thư thì hết thuốc chữa, biết kêu ai đây? Kiện bọn việt gian cộng sản ư? Bọn chúng đang công khai cướp nhà, cướp đất của chúng ta mà không ai làm gì được chúng, huống hồ chuyện ô nhiễm môi trường thì coi như là huề cả làng, do … ông “trời” gây ra!

Đĩ cao cấp

Câu Hỏi 2: – Thưa chú Sáu, cháu là việt kiều, sinh ra và lớn lên tại Mỹ. Cháu có vào trang nhà của ông Ðặng Văn Nhâm, thấy có móc nối với tờ điện báo VN Express của việt cộng. Ðặc biệt là tờ báo này thường đăng rất nhiều hình mấy cô hoa hậu Việt Nam, da dẻ trắng trẻo, mịn màng, hấp dẫn. (Xem hình đính kèm) Như vậy chắc Việt Nam là quốc gia rất giàu có cho nên người dân mới có cuộc sống cao, thường xuyên tổ chức thi hoa hậu? Có phải cô gái nào ở Việt Nam nào cũng cao … 1 mét 80 và đẹp lộng lẫy như vậy hay không? Sao cháu thấy thèm, muốn được về Việt Nam cưới vợ quá! Trước đây, cháu có nghe bác Nguyễn Minh Triết, chủ tịch nước quảng cáo “con gái Diệc Nam đẹp lắm”. Bây giờ, nhờ đọc tờ điện báo VN EXPRESS do bác Nhâm giới thiệu, cháu mới hơi …. hơi …. tin vào …. sự thật! Do đó, để cho chắc ăn, cháu hỏi chú:

– Tại sao chú nói Việt Nam bị ô nhiễm môi trường rất nặng mà lại có nhiều cô gái đẹp, da dẻ trắng trẻo, mịn màng như trứng gà bóc như vậy???

Trả lời: – Trước hết, chú cần xác định với cháu một điều này: Ðặng Văn Nhâm là thằng chó đẻ, tay sai của cộng sản. Nó là thằng già mất dạy, càng già thì càng mất dạy! Bố nó mất dạy thì nó cũng mất dạy! Nó là thằng phản dân,hại nước. Ðó là lý do vì sao chú và nhiều người dân đã phải ra tận ngoài Nam Ðịnh, tìm tới mả cha của nó để đái ỉa lên đó! Người dân đã đặt cho nó hai cái biệt hiệu là: “con giòi dưới hầm cầu” và “con bọ chét lông lồn”. Cháu muốn biết lý do tại sao thì cứ tìm đọc những bài viết lên án nó, đã đăng trên tờ điện báo TinParis. Sự việc thằng Nhâm móc nối trang nhà của nó với tờ báo của việt cộng VN EXPRESS, cũng tương tự như vụ thằng Trần Văn Trường công khai treo cờ việt cộng tại quận Cam. Ðó là chưa kể, suốt mấy chục năm nay, nó đã liên tục viết bài đánh phá Việt Nam Cộng Hòa. Nó gieo gió thì sẽ gặt bão. Ngày đền tội của nó đã tới rồi!

Nếu cháu chịu khó tìm các tài liệu thống kê thì cháu sẽ thấy Việt Nam đang nằm trong danh sách mười nước nghèo nhất thế giới và cũng là một trong những nước đang bị thiếu nợ nhiều nhất! Ðó là những cái “top ten” mà bọn việt gian cộng sản đã đạt được! Và nếu cháu về Việt Nam thì cháu sẽ thấy những người nghèo đói, phải sống cầm hơi bằng cách húp cháo qua ngày, nhan nhản khắp mọi nơi, dù ở thôn quê hay thành thị! Người Mỹ gọi là “living from hand to mouth” đó! (Cháu không nên hiểu lầm “húp cháo” tức là “diet” như ở bên Mỹ đâu nhé!)

Ðể che dấu những điều xấu xa, tệ hại này, bọn giặc luôn tìm cách đánh bóng, tô hồng chế độ. Cũng tựa như một con đĩ già nua, xấu xí, thì phải luôn luôn trát lên khuôn mặt mình một lớp phấn dày cộm để lừa gạt khách hàng. Những con đĩ chân dài “hoa hậu” ở trong nước chính là lớp phấn tô hồng cho chế độ. Cháu thử nghĩ xem, trong số 85 triệu dân, bọn giặc mới tuyển lựa được khoảng 100 “hoa hậu” để đem đi khoe khoang, lừa bịp thế giới rằng “con gái Diệc Nam đẹp lắm”, để thu hút đầu tư và du lịch! Như vậy thì tỷ lệ phần trăm là bao nhiêu? Thực ra, dân tộc Việt Nam, dưới sự cai trị của bọn việt gian cộng sản, ngày càng bị teo tóp lại và càng lùn đi, so với các nước láng giềng như Ðài Loan, Thái Lan, Mã Lai. Quanh năm suốt tháng chỉ húp cháo cầm hơi thì cao lớn thế nào được? Ðó là chưa kể tai họa thực phẩm bị nhiễm độc triền miên suốt mấy chục năm nay!

Từ khi thằng ma cô Nguyễn Minh Triết qua Mỹ khoe khoang “con gái Diệc Nam đẹp lắm” thì bọn việt gian cộng sản liên tục tổ chức thi hoa hậu. Ðây là trò ngu xuẩn, lố bịch, chẳng khác gì một anh nghèo mạt rệp và dốt nát nhưng lại muốn học đòi ăn chơi như những bậc giàu sang quyền quý! Và cái trò ngu xuẩn, lố bịch này đã được thằng chó đẻ Ðặng Văn Nhâm tiếp tay bằng cách móc nối trang nhà của nó với tờ điện báo VN EXPRESS, nơi đó thường xuyên đăng hình những con đĩ hoa hậu chân dài! Hãnh diện gì, hỡi những con đĩ hoa hậu, trong khi hàng trăm ngàn thiếu nữ Việt Nam đang bị bọn giặc bắt làm nô lệ và đem bán khắp nơi trên thế giới, trong khi hàng triệu người dân Việt đang bị đói lên đói xuống, phải húp cháo cầm hơi sống qua ngày? Hiện nay, những thành phần nào trong nước mới có đủ điều kiện để theo đuổi “nghề” hoa hậu, nếu không phải là bọn tư sản đỏ việt gian cộng sản? Nếu để ý thì chúng ta sẽ thấy đa số bọn đĩ này đều xuất phát từ Hà Nội và Hải Phòng, hai trung tâm tội ác lớn nhất của bọn giặc đã cầm đầu cuộc xâm chiếm miền Nam trong suốt mấy chục năm nay!

Ðể tóm tắt, chú nói với cháu như thế này: nếu thật sự Việt Nam là thiên đàng, bất cứ người dân nào cũng đẹp và cao lớn như mấy con đĩ chân dài CÒ MỒI thì ba triệu việt kiều ở hải ngoại đã rủ nhau về Việt Nam hết rồi, tội gì sống ở hải ngoại cho cực khổ? Nhưng thực tế thì rất phũ phàng. Có thể nói hầu như người dân nào hiện nay cũng ÐANG BỊ NHIỄM ÐỘC NHƯ CHÚ. Mức độ có khác nhau và tất nhiên nhiều người may mắn không bị bướu nhọt ngoài da nhưng nội tạng của họ đang bị phá nát. Do đó, chú dự đoán, trong tương lai, tuổi thọ trung bình của người dân Việt chỉ khoảng chừng … 50 tuổi!!!

Câu Hỏi 3: – Thưa chú Sáu, chúng cháu là những người trẻ đang sống tại Hà Nội, thực sự quan tâm đến vận mệnh đất nước. Hiện nay chúng cháu đang phân vân giữa hai “học thuyết”. Một bên thì chủ trương rằng phải lật đổ chế độ cộng sản, theo đúng như câu nói của cựu tổng thống Nga Boris Yeltsin: “chế độ cộng sản chỉ đáng quăng vào sọt rác chớ không thể sửa chữa”. Một bên thì chủ trương rằng phải đấu tranh ÐÒI DÂN CHỦ, nghĩa là đấu tranh tiệm tiến, mất thời gian bao lâu cũng được, miễn sao cuối cùng đất nước Việt Nam có dân chủ là được rồi! Nhóm chủ trương này thường tôn vinh ông Trần Quốc Bảo, linh mục Nguyễn Hữu Lễ, ông Bùi Tín và Vũ Thư Hiên lên làm thần tượng! Nhóm này lên án những người đòi lật đổ chế độ cộng sản là ” chống cộng quá khích”!

Xin chú cho biết ý kiến của chú về vấn đề này?

Ðáp: – Trước hết chú có thể nói ngay rằng những thằng nào mà đang chủ trương ÐẤU TRANH ÐÒI DÂN CHỦ, đều là những thằng ngu xuẩn hoặc điếm, cò mồi chính trị. Như vậy là có hai thành phần:

1. Thành phần ngu xuẩn
2. Thành phần điếm, cò mồi chính trị

1. Thành phần ngu xuẩn:

Ngu xuẩn vì thấy người ta đấu tranh thì cũng học đòi đấu tranh mà thực chất mấy thằng đó chẳng hiểu dân chủ là cái quái gì, không hiểu rõ bản chất của sự việc, không nhìn thấy được bức tranh tổng quát. Bọn giặc thường nói: nhiệt tình cộng với ngu dốt thành ra phá hoại. Bọn chúng nói đúng chớ không sai. Những thằng ngu này mà tham gia đấu tranh thì chỉ làm cho công cuộc giải phóng 85 triệu nô lệ của chúng ta ngày càng thêm khó khăn mà thôi! Chính vì ngu xuẩn cho nên có những thằng bị bọn giặc lừa bịp, kích động, yêu cầu “phải hy sinh vì dân chủ, làm gương dân chủ” mà đã đem vợ của mình đem dâng cho cán bộ tòa đại sứ việt cộng!

Ðể cho dễ dàng hình dung ra vấn đề, chú xin đưa ra một ví dụ như thế này:

Giả sử cháu đang có một chiếc xe đạp, trong khi đó những người hàng xóm của cháu ai cũng có xe gắn máy Honda, Yamaha, Suzuki. Nếu cháu đạp xe đi từ Hà Nội đến Hải Phòng mất 8 tiếng đồng hồ thì những người hàng xóm của cháu chỉ mất hai tiếng. Như vậy chắc chắn cháu rất ao ước được có một chiếc xe gắn máy để tiết kiệm thời gian và sức lực. Thế rồi một hôm cháu thấy mấy người hàng xóm hối hả đua nhau đi mua xăng để tích trữ vì có tin đồn là xăng sắp lên giá. Cháu cũng vội vàng hớt hãi đem cái can nhựa 20 lít đi mua xăng. Thằng hàng xóm mới hỏi cháu:

– Mày đi mua xăng làm gì vậy?

Cháu đáp:

– Thấy người ta mua xăng để tích trữ thì tôi cũng mua!

Người hàng xóm:

– Nhưng mày ÐANG ÐI XE ÐẠP thì mua xăng làm đéo gì? Mua về để đốt nhà hả? Sao mà dốt thế! Xe đạp đâu có cần xăng, mà làm gì có bình xăng? Chẳng nhẽ mày đổ xăng vào họng của mày!

Cháu đang ú ớ, chưa trả lời được thì người hàng xóm nói tiếp:

– Muốn tiết kiệm thời gian và sức lực thì mày phải quăng bỏ cái xe đạp đi mà mua chiếc xe gắn máy. Chưa mua được con bò đã lo xây cái chuồng bò!

Sau đó, cháu đặt một câu hỏi:

– Tôi còn tiếc cái xe đạp của tôi lắm, không muốn quăng bỏ. Liệu tôi có thể “CANH TÂN” chiếc xe đạp, biến nó thành xe gắn máy Honda được không?

Người hàng xóm ôm bụng cười ngặt nghẽo:

– Mày có điên hay không mà hỏi một câu hết sức ngu dốt đến như thế! Xe đạp là xe đạp, xe gắn máy là xe gắn máy. Không bao giờ ta có thể “canh tân” chiếc xe đạp thành xe gắn máy được. Con nhái làm sao biến thành con bò được?

Cháu thân mến, đến đây thì chắc cháu đã nhìn ra một phần nào vấn đề mà chú muốn nói. Nếu ta ví chiếc xe đạp như chế độ chính trị của bọn việt gian cộng sản, xe gắn máy là chế độ tư bản và xăng chính là chất liệu “dân chủ” để giúp cho chế độ hoạt động được hữu hiệu theo chiều hướng tích cực thì ta sẽ thấy rất rõ giải đáp của bài toán đấu tranh chống cộng hiện nay.

Cuộc CÁCH MẠNG mà toàn dân ta cần tiến hành sẽ có những bước như sau:

1. Chế độ cộng sản phải bị lật đổ chớ không thể “canh tân”. (Quăng bỏ chiếc xe đạp)

2. Thành lập một chế độ mới hoàn toàn. (Mua xe gắn máy và tha hồ xài xăng “dân chủ”)

3. Toàn bộ những tên tội đồ của dân tộc phải được đưa ra tòa xét xử và đem treo cổ. Toàn bộ tài sản ăn cướp của bọn chúng phải bị tịch thu và trả lại cho người dân, nhất là thành phần dân oan đang bị cướp nhà, cướp đất. Những tên việt gian đang sống tại hải ngoại như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Xuân Vinh ..v..v… phải được dẫn độ về nước, đưa ra tòa xét xử. Ðảng cộng sản phải bị vĩnh viễn xóa bỏ, không bao giờ được phép hoạt động trở lại nữa.

Ðây chính là giải pháp DUY NHẤT để cứu thoát 85 triệu nô lệ và chính chúng ta, những người đang sống ở trong nước, phải chủ động nổi dậy để làm CÁCH MẠNG. Ðừng ngồi mong chờ sung rụng, mong chờ người Mỹ chống cộng giùm mình hoặc mong chờ Liên Hiệp Quốc can thiệp. Nói một cách đơn giản, muốn ăn thì phải lăn vào bếp!

Những thằng ngu đấu tranh vẫn thường đem nước Mỹ ra làm thí dụ tiêu biểu cho những khái niệm dân chủ, dân quyền, nhân quyền, và xem đó như là những mẫu mực mà cả thế giới cần phải noi theo. Nhưng bọn này quên rằng có những trường hợp không thể bắt chước được vì lý do thiếu sự chuẩn bị. Một người đang đi xe đạp, muốn được hưởng cái thú cỡi xe gắn máy chạy phom phom trên xa lộ thì người đó bắt buộc phải mua xe gắn máy. Sau đó, anh ta quyết định đổ xăng (dân chủ) loại gì thì do quyền anh ta quyết định.

Người dân Mỹ hiện nay đang đòi dân chủ. Người dân Pháp và nhiều dân tộc khác trên thế giới cũng đang đòi dân chủ. Họ đòi dân chủ là đúng vì HỌ ÐANG ÐI XE GẮN MÁY. Những thằng đấu tranh ngu, thấy người dân Mỹ đòi dân chủ thì cũng bắt chước đòi dân chủ cho dân Việt mà QUÊN ÐI RẰNG MÌNH ÐANG ÐI XE ÐẠP! Ðây là sự bắt chước ngu ngốc, làm trò cười cho bọn việt gian cộng sản, làm lợi cho bọn chúng suốt mấy chục năm nay!

Dân chủ cũng ví như nhiên liệu xăng và nó chỉ thực sự giúp ích cho cỗ xe gắn máy. Một người đang đi xe đạp mà ta tiếp tế cho họ một bình xăng thì giúp ích gì được cho họ? Không lẽ bắt họ …. uống hết bình xăng để tăng năng lượng cho cơ thể, để đạp xe cho nhanh?

Người dân Mỹ luôn luôn đòi dân chủ và năm nào họ cũng đòi. Lý do vì khoa học kỹ thuật thay đổi, dân số tăng trưởng, bắt buộc luật pháp cũng phải thay đổi theo cho phù hợp. Những đạo luật cũ, lỗi thời phải được cập nhật hoặc hủy bỏ để nhường chỗ cho những luật mới ra đời. Người dân Mỹ đòi dân chủ là đúng vì HỌ ÐANG ÐI XE GẮN MÁY. Thậm chí họ còn đòi hỏi thêm nhân quyền và CẨU QUYỀN NỮA. Họ đòi hỏi là đúng vì họ đang đi xe gắn máy. Những thằng đấu tranh ngu, thấy người khác rủ nhau đi mua xăng thì cũng bắt chước, xách bình đi mua xăng mà quên rằng MÌNH ÐANG ÐI XE ÐẠP!

Chú cố ý lập đi lập lại mấy yếu tố “xe gắn máy”, “xe đạp”, “nhiên liệu xăng” và “LÀM CÁCH MẠNG” để cháu ghi nhớ.

Những hành động đấu tranh ngu nói trên cũng không khác gì chuyện anh chàng bác sĩ việt kiều ở Mỹ về Việt Nam làm việc thiện nguyện. Ông này sinh ra và lớn lên tại Mỹ. Ông ta có cái ngu là cứ đem những giá trị, tập quán của xã hội Mỹ để áp dụng vào xã hội Việt Nam. Ví dụ như có dịch tiêu chảy ở Việt Nam. Sau khi khám cho bất cứ một bệnh nhân nào thì ông ta cũng ân cần dặn dò:

– Anh, chị, cô, chú, bác nhớ sau khi đi ỉa thì phải rửa tay bằng xà bông nghen, và trước khi ăn cũng phải rửa tay bằng xà bông. Sở dĩ có dịch tiêu chảy là do thiếu vệ sinh. Ðơn giản vậy thôi!

Ông bác sĩ nói “đơn giản” mà như “đang giỡn”. Một số bệnh nhân bất mãn, chửi thề:

– Ðù mẹ, thằng bác sĩ việt kiều ngu như con bò. Nước uống, nước tắm còn không có thì lấy đâu ra nước để rửa tay! Xà bông cũng đéo có để mà tắm thì lấy đâu ra xà bông để rửa tay? Ba cái thằng việt kiều cứ y như người ở cõi trên!

Ông bác sĩ ngớ ngẩn đã quên rằng những phương tiện như nước, xà bông, giấy vệ sinh ở bên Mỹ quá dư thừa, tới mức nó được xem như khí trời, không bao giờ người ta quan ngại bị thiếu những thứ này. Những tiện nghi vệ sinh cá nhân có khắp nơi trên mọi đường phố, thậm chí ở những trung tâm thương mại, sau khi mua hàng xong, người khách có thể dùng nước “khử trùng tay”, được gắn miễn phí trên tường và có cả máy thổi hơi để xấy khô tay!

2. Thành phần điếm, cò mồi chính trị:

Bây giờ chú đề cập đến thành phần lưu manh, điếm cò mồi chính trị. Bọn này đang hoạt động đầy rẫy trong và ngoài nước và bọn chúng đang thao túng hầu như toàn bộ truyền thông tại hải ngoại. Bọn chúng gồm những cá nhân và các tổ chức tiêu biểu như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Xuân Vinh, Nguyễn Ðan Quế, Nguyễn Quốc Quân, Trần Quốc Bảo, Nguyễn Hữu Lễ, Phạm Ðình Trọng, Khối 8406, đảng cướp Việt Tân ..v..v…

Bọn điếm này trong suốt mấy chục năm nay đã xúi dục đồng bào ta bắn súng lên trời. Giả sử cháu đang đi dạo ở trong rừng với một khẩu súng đeo trên vai. Bỗng nhiên cháu gặp một con khỉ dã nhân khổng lồ đang chuẩn bị tấn công cháu. Sẵn có súng trong tay, cháu sẽ quyết định bắn vào đâu để giết con quái vật? Chú tin rằng, một người ngu nhất, đần độn nhất cũng phải biết rằng, phải nhắm bắn vào đầu hoặc vào tim con quái vật để cứu lấy mạng sống của mình. Không có ai ngu tới mức bắn lên trời hoặc nhắm bắn vào bàn chân con quái vật!

Ấy, vậy mà CHÚNG TA ÐÃ BẮN SÚNG LÊN TRỜI SUỐT MẤY CHỤC NĂM NAY!!! Và đó là lý do vì sao mà chế độ cộng sản vẫn cứ đứng vững kể từ năm 1975!

Bọn điếm chính trị đã xúi dục chúng ta đòi “dân chủ”, tức là đòi mua xăng cho người đang chạy xe đạp! Ðòi “dân chủ” trong tình trạng hiện nay thì có khác gì đòi mua cho được cái condom (bao cao su) cho một đứa bé? Em bé trai đang cần bình sữa chớ không phải bao cao su và em phải lớn mạnh lên như Phù Ðổng Thiên Vương để giết giặc.

Ðảng cướp Việt Tân thì chủ trương phải “canh tân”, tức là biến chiếc xe đạp thành ra chiếc xe gắn máy. Ðây là trò điếm lưu manh, lừa bịp. Bọn chúng thừa biết là không bao giờ thực hiện được nhưng vẫn cứ đưa ra cái bánh vẽ để lừa bịp toàn dân. Tâm lý chung của con người là “bất chiến tự nhiên thành” nhưng thực tế không bao giờ có. Tự do phải được trả bằng mồ hôi và máu. Một người mẹ khi cho ra đời một đứa con cũng phải mất hàng chén máu chớ không bao giờ tự nhiên có sẵn đứa con cho mình nuôi như trong truyện thần thoại!

Vì sao bọn điếm, cò mồi này xúi chúng ta đòi “dân chủ”? Vì bọn chúng, làm theo lệnh của chủ, muốn chế độ cộng sản PHẢI ÐƯỢC TỒN TẠI VÀ BỌN CỘNG SẢN VẪN CỨ TIẾP TỤC CẦM QUYỀN. Ðổi mới gì thì đổi, đòi hỏi gì thì đòi, miễn làm sao đảng cộng sản vẫn cứ tiếp tục ngồi đó để cai trị, vơ vét! Ðó là lý do vì sao bọn chúng đã liên tục tung ra muôn ngàn chiêu thức lừa bịp, từ dân chủ cuội, phản tỉnh dỏm, đến trò “xin ra khỏi đảng” mới đây của tên ma cô Phạm Ðình Trọng! (Nên nhớ hắn nói rằng: xin ra khỏi đảng NHƯNG KHÔNG CHỐNG ÐẢNG!!!)

Mới đây tên điếm chính trị Nguyễn Hữu Lễ đã bày ra trò “đối thoại” với độc giả, do báo Người Việt, ổ rắn độc của việt gian cộng sản tổ chức. Trong cuộc đối thoại này, Lễ đã giải thích rằng người đấu tranh phải biết nhích dần từng bước. Mới đầu đòi những cái nhỏ trước. Ví dụ đòi trả lại tên gọi “Sài Gòn”, sau đó sẽ đòi trả lại tên các đường phố, trường học ..v..v… Rồi từ từ sẽ đòi tiếp những cái lớn hơn! Ðại khái, kế hoạch đấu tranh của tên này là đòi lại những thứ như chổi cùn, rế rách, cối đá, nồi niêu đất trong căn nhà đã bị cướp. Hay ho hơn nữa là Lễ đã bày ra trò ÐÒI LẠI CÁI SỐ NHÀ, còn toàn bộ căn nhà thì cứ để …. nhường cho bọn cướp!!!

Nếu cháu có một căn nhà đã bị cướp thì mục tiêu đấu tranh của cháu là đòi lại cái gì? Có phải là cháu muốn ÐÒI LẠI TOÀN BỘ CĂN NHÀ HAY KHÔNG? Hay cháu chỉ cần đòi lại cái … số nhà! Chỉ có người bị mắc bệnh tâm thần mới bỏ công sức ra đấu tranh để chỉ mong đòi lại cái số nhà!

Ấy, vậy mà tên bịp Nguyễn Hữu Lễ đã và đang xúi dục chúng ta làm cái trò ruồi bu này trong hơn 10 năm qua! Nếu hắn không phải là tay sai của bọn việt gian cộng sản thì là gì?

Và có bao giờ cháu để ý, trong suốt 65 năm qua, người nô lệ Việt Nam liên tục đòi nhưng CHƯA BAO GIỜ ÐƯỢC BỌN GIẶC TRẢ LẠI CHO BẤT CỨ MỘT QUYỀN LỢI GÌ, DÙ LÀ NHỎ NHẤT! Vậy thì, nếu chúng ta nghe theo lời tên điếm ma cô Nguyễn Hữu Lễ thì phải mất mấy trăm năm mới đòi lại được căn nhà đã bị cướp??? Căn nhà của chúng ta chính là TOÀN BỘ GIANG SƠN, ÐẤT NƯỚC, TỔ QUỐC THÂN YÊU MÀ TỔ TIÊN CHÚNG TA ÐÃ GÂY DỰNG TRONG SUỐT HƠN 4000 NĂM LỊCH SỬ.

Không, chúng ta không bao giờ ngu dại để bị bọn ma cô, điếm chính trị lường gạt. Chúng ta phải vùng lên giết giặc, lật đổ chế độ cộng sản. Bọn giặc nguy hiểm nhất hiện nay cần phải bị tiêu diệt chính là bọn việt gian cộng sản chớ không phải là Trung Cộng. Hiện nay bọn chúng đang ra sức lèo lái, đánh lạc hướng sự căm thù của chúng ta bằng cách kêu gọi toàn dân chống giặc ngoại xâm Trung Cộng! Thằng giặc việt gian cộng sản đang ngồi sờ sờ ngay trên đầu chúng ta từ hơn 65 năm nay, tại sao chúng ta không lo giết nó mà lại đi tìm đánh thằng hàng xóm?

Trong số những tên điếm chính trị hiện nay tại hải ngoại, Nguyễn Hữu Lễ là tên nguy hiểm nhất. Nguy hiểm vì hắn khoác áo “người quốc gia”, đã từng bị ở tù cộng sản 13 năm. Ðiều nguy hiểm hơn nữa là hắn đã núp đằng sau tấm áo tu sĩ để đi làm tay sai cho giặc. Với hai lớp vỏ bọc này, ít người dám vạch mặt hắn, cho dù có biết rõ những âm mưu đê tiện, bẩn thỉu. Vừa lường gạt toàn dân, xúi đồng bào đi đòi lại cái số nhà, tên Lễ còn đi bán DVD “sự thật” dỏm, chạy tội cho tên Hồ tặc và đảng cộng sản.

Chúng ta hãy xem quyển hồi ký “Tôi phải sống” do tên Lễ viết. Có những nghi vấn, quyển hồi ký này là do bọn việt gian cộng sản viết, tên Lễ chỉ việc ký tên rồi đem phát hành. Quyển hồi ký này đã mô tả hình ảnh người sĩ quan VNCH Bùi Ðình Thi giết người một cách hết sức ghê rợn và phản bội lý tưởng quốc gia một cách trắng trợn. Ðây là thủ đoạn bôi đen hình ảnh người chiến sĩ quân lực VNCH mà con bọ chét lông lồn Ðặng Văn Nhâm đã và đang áp dụng. Một điều nữa đáng chú ý là “nhà văn” Nguyễn Hữu Lễ đã mô tả hình ảnh một nữ sĩ quan công an việt cộng hết sức tốt đẹp. Ðó là người con gái, gốc gia đình tư sản, sinh ra và lớn lên trong miền Nam nhưng “giác ngộ” cách mạng, bỏ trốn vào bưng theo việt cộng! Ðể dễ dàng gây cảm tình với độc giả, tên Lễ đã mô tả nàng là người rất YÊU THÍCH NHẠC VÀNG! Còn tính tình, đạo đức của nàng thì ra sao? Có phải nàng là con người hết sức ác độc, nói giọng bắc the thé, chanh chua như những tên vẹm cái việt cộng mà chúng ta thường gặp? Còn nhan sắc của nàng thì sao? Có phải nàng là một mụ đàn bà nhà quê, xấu xí như Thị Nở, dơ dáy và bị hôi nách?

Không! Người nữ sĩ quan công an qua ngòi bút của “nhà văn” Nguyễn Hữu Lễ mô tả, không thua gì một nàng tiên. Nàng có nhan sắc đẹp tuyệt vời, “cổ em cao, tay mười ngón thiên thần”, giọng nói thanh thoát, thường hay hát nho nhỏ những bài hát của Trịnh Công Sơn và Trần Thiện Thanh. Nàng có trái tim nhân ái, rất thương những tù nhân, nói năng rất lịch sự, lễ phép, không bao giờ chửi mắng, hành hạ bất cứ một người nào. Ðã vậy, nàng còn có một tâm hồn hết sức lãng mạn nữa chớ! Nàng, dù đã có chồng nhưng ÐÃ THẦM YÊU “anh” Nguyễn Hữu Lễ, đã xưng “anh anh, em em” với “cha” Lễ ngọt xớt! Ðể rồi cuối cùng mối tình mong manh đó phải chia ly, làm cho người đọc như chỉ được ăn có một nửa quả táo, vẫn còn thèm muốn một kết thúc có hậu. Và cuối cùng, như một cú nốc ao dành cho độc giả, “nhà văn” Nguyễn Hữu Lễ đã cho nàng xin ra khỏi ngành công an! Ðiều này càng làm cho những độc giả người quốc gia càng thêm mê đắm đuối tên nữ đại úy công an việt cộng. Phải rồi, nàng vốn là dân miền Nam, đi theo việt cộng chẳng qua chỉ là tạm thời. Cuối cùng nàng đã “trở về với chánh nghĩa quốc gia”!

Ôi, nếu quả thật có một nữ đại úy công an việt cộng như vậy thì những người tù cải tạo cứ tình nguyện ở tù mãi mãi, việc gì phải xin đi diện H.O qua Mỹ làm gì!!!

Chúng ta đã bị bọn việt gian cộng sản và tên lưu manh Nguyễn Hữu Lễ lường gạt qua tác phẩm “Tôi phải sống”. Ðó là tác phẩm đánh bóng cho bọn việt gian cộng sản một cách khéo léo. Những hình ảnh gớm ghiếc của những tên cán bộ việt cộng răng đen mã tấu đã được thay thế bằng hình ảnh bà tiên xinh đẹp, được thể hiện qua hình ảnh nữ đại úy công an việt cộng!

Trả lời đến đây, thiết tưởng cũng đã tạm đủ. Ðấu tranh đòi “dân chủ” gồm có hai con đường mà đi theo con đường nào cũng vào nghĩa địa, cũng tựa như bọn Việt Tân có “đúng hướng” và “chệch hướng”, Phật giáo thì có “chính thống” (Quảng Ðộ) và “quốc doanh” (Tuệ Sĩ, Trí Siêu).

Chúng ta phải sáng suốt đi theo con đường do chính chúng ta tự xác định.
Thân chúc các cháu một mùa Giáng Sinh 2009 thật vui vẻ trong hồng ân Thiên Chúa.

Trần Thanh
Ngày 20 tháng 12 năm 2009

http://tinparis.net/vn_index.html