Nhân xem vở kịch “Chú Tư Cầu” – Trần Thanh

chu-tu-cau

Nhân xem vở kịch “Chú Tư Cầu” – Trần Thanh

Vừa qua, đồng bào thường bình luận về DVD số 65 do trung tâm Asia mới phát hành, mang chủ đề “55 năm nhìn lại”. Một số người đã khen ngợi:

· Gớm, trung tâm Asia chống cộng dữ quá. DVD vừa mới ra là bị báo Công An, báo Quân Đội Nhân Dân của việt cộng chửi te tua! Mấy người như Trúc Hồ, Nam Lộc, Việt Dzũng, Thùy Dương điệu này là hết đường về Việt Nam. Chưa biết chừng mấy ông bà bị việt cộng kết án tử hình nữa là khác!

Nhưng có một số người tỏ ý hoài nghi:

· Chưa chắc đâu. Báo Công An của việt cộng cũng “chửi” đảng Việt Tân tới số, lên án họ là “phản động”. Nhưng chắc quý vị cũng thừa biết cái bộ mặt thật của bọn Việt Tân rồi phải không? Chúng ta không nên dùng báo Công An của việt cộng như là hàn thử biểu để đo lường thời tiết chính trị, và xem nhà tù của cộng sản như là “lửa thử vàng”. Đấy, hai nhân vật Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Lý đã chẳng từng bị ở tù là gì? Bây giờ chúng ta đã sáng mắt ra chưa? Đừng vội “phong thánh” cho trung tâm băng nhạc Asia. Coi chừng, mai mốt chúng ta sẽ hối hận vì thấy những ông “vua chống cộng” rủ nhau về Việt Nam, quỳ dưới chân bác và đảng để xin được gặm xương!

Một vài người tiếp tục khen ngợi:

· Xem DVD số 65, tôi thích nhất là vở kịch “Chú Tư Cầu”. Thiệt tội nghiệp chú Tư quá, tình duyên của chú thật là lận đận. Chiến tranh tàn nhẫn quá. Tôi thù ghét chiến tranh! Vở kịch bi thảm không thua gì tuồng cải lương “Đời Cô Lựu”!

Vậy, vở kịch “Chú Tư Cầu” do trung tâm Asia cho trình diễn, mang nội dung như thế nào mà có người khen là “hay quá”?

Đại khái, vở kịch được biên soạn theo quyển tiểu thuyết “Chú Tư Cầu” của nhà văn Lê Xuyên, phát hành trước năm 1975. Nội dung vở kịch tóm tắt như sau:

· Chú Tư là một nông dân Nam bộ, làm nghề chăn vịt, nghèo mạt rệp, nhưng đẹp trai và có số đào hoa. Chú có tới ba bà vợ và mèo mỡ thì nhiều lắm, đếm không hết. Nhưng lắm mối tối nằm không, bà vợ đầu tiên bỏ chú đi lấy thằng Chệt, bà thứ nhì cũng bỏ chú, chỉ còn bà thứ ba là chung thủy. Rồi chiến tranh bùng nổ, bà vợ thứ nhì của chú bị chết, bà vợ thứ ba thì đang mang bầu. Một hôm, trong lúc đang ngồi ăn cơm với bà vợ đang mang bầu thì chú Tư nghe súng đạn nổ rầm trời. Chú vội nói với vợ:

· Mình à, thôi tui đi nghe. Tui hứa với mình là tui sẽ dzìa!

Nói xong, chú Tư Cầu vội vàng đi, nhưng không nói cho vợ biết là đi đâu. Sau này, khi vợ của chú Tư đẻ được thằng con trai thì chị ta hay tin chú Tư đã chết! Chị than khóc, kêu gào:

· Ôi, chiến tranh tàn nhẫn quá!!!

Thế là vở kịch chấm dứt. Một vài khán giả đa sầu đa cảm đã rơi nước mắt. Chủ đề của vở kịch là LÊN ÁN CHIẾN TRANH: chiến tranh là phi lý, là tàn nhẫn ..v..v.. Một số nhà “bình loạn” vội vàng khen ngợi vở kịch mang ý nghĩa “nhân bản”!

NHẬN XÉT:

Nhân vật chính trong vở kịch là chú Tư Cầu, một nông dân Nam bộ, hiền lành, thật thà, chất phác. Chú Tư mặc bộ bà ba màu nâu, tướng tá cù lần, nói năng cà tửng như cái nhân cách của chú. Khi nghe súng nổ, chú vội nói: “tui đi nghe mình”. Rồi chú chết.

Xem đến đây thì khán giả sẽ phán đoán chú Tư Cầu là thành phần gì? Người quốc gia chống Pháp? Việt cộng? Lính quốc gia?

Khi giới thiệu vở kịch, MC Việt Dzũng không nói rõ mốc thời gian xảy ra chiến tranh, và cũng không nói rõ chú Tư đi đâu? Hành tung của chú hoàn toàn bí mật. Chú Tư chỉ độc thoại, úp mở rằng:

· Tội nghiệp con vợ của tui nó không bao giờ théc méc là tui đi đâu. Sau này, khi xong chuyện, tui sẽ nói hết cho nó biết là tui đi đâu!

(Đi vô bưng theo việt cộng chớ còn đi đâu!)

Tuy nhiên, căn cứ vào lối ăn mặc diêm dúa của bà vợ đầu của chú Tư, căn cứ vào lối ăn mặc của thằng Chệt và sự kiện hai vợ chồng chú Tư chờ đợi ở nhà ga xe lửa thì chúng ta có thể phán đoán, thời gian xảy ra câu chuyện, trong khoảng từ năm 1945 đến 1960.

Tiếp theo, căn cứ vào hành vi bất thường, mờ ám của chú Tư, khán giả có thể phán đoán chú Tư Cầu là …. việt cộng, đi vào bưng để kháng chiến chống Mỹ Ngụy! Nếu chú Tư là người quốc gia kháng chiến chống Pháp hồi “chín năm” (1945-1954) thì ắt hẳn MC Việt Dzũng đã giới thiệu ngay từ đầu để vinh danh chính nghĩa quốc gia, lấy điểm với đồng bào! Do đó, để làm hài lòng ông chủ việt gian cộng sản và lừa bịp đồng bào, trung tâm Asia đã cố ý tạo ra tình trạng mập mờ này để buộc khán giả PHẢI HIỂU NGẦM rằng CHÚ TƯ CẦU CHÍNH LÀ VIỆT CỘNG! Và khi chú Tư Cầu bị chết thì khán giả phải hiểu là chú bị Mỹ Ngụy giết chết. Đó chính là “tội ác” của Mỹ Ngụy, giết dân miền Nam! Cái câu than khóc của bà vợ chú Tư khi hay tin chú Tư chết: “Trời ơi, chiến tranh tàn nhẫn quá”, chính là sự lên án chế độ “Mỹ ngụy”! Bom đạn của Mỹ Ngụy đã giết chết chú Tư và bà Thơm, vợ của chú đó!

Sự lập lờ và lưu manh của trung tâm Asia chính là ở chỗ này!

Chưa hết, đến đoạn cuối vở kịch, bà vợ chú Tư (do diễn viên Hồng Đào đóng) đã độc thoại:

· Có lẽ từ bây giờ cho tới lúc chết, tôi cũng không thể nào hiểu nổi CHIẾN TRANH LÀ GÌ? Chiến tranh đã cướp mất chồng tôi. Ôi, chiến tranh tàn nhẫn quá!

Một vài khán giả dư nước mắt đã vội vàng khóc! Không biết trong nguyên tác “Chú Tư Cầu”, tác giả Lê Xuyên có viết đoạn độc thoại này hay không, hay đây là do bọn lưu manh đã cố ý thêm vào, nhằm mục đích tuyên truyền cho việt cộng? Một người nông dân, dù thất học, cũng thừa hiểu chiến tranh là gì và chiến tranh là do ai gây ra, bên nào có chính nghĩa. Chỉ có mụ vợ của chú Tư Cầu, là văn công việt cộng mới CỐ Ý KHÔNG HIỂU, dùng nước mắt cá sấu, lên án chế độ Việt Nam Cộng Hòa đã gây ra cái chết của chú Tư Cầu!

AI ĐÃ GÂY RA CHIẾN TRANH?

Nếu có ai hỏi chúng ta: ai đã gây ra đệ nhị thế chiến? Chắc chắn tất cả mọi người đều trả lời: phe Trục, gồm Đức, Ý, Nhật, vì muốn làm bá chủ thế giới, nên đã gây ra chiến tranh. Tất cả mọi sự việc đều phải có nguyên nhân. Phải có người đổ dầu và châm lửa thì cây đèn dầu mới cháy, chớ không bao giờ tự nhiên cây đèn phát sáng. Cuộc chiến tranh 1954-1975 ở Việt Nam cũng vậy, tất cả là do bọn việt gian cộng sản gây ra, với tham vọng thôn tính miền Nam, theo lệnh của hai ông chủ Nga Sô và Tàu Cộng.

Chỉ có bọn văn công chó đẻ đi làm tay sai cho cộng sản mới CỐ Ý GIẢ VỜ KHÔNG HIỂU CHIẾN TRANH LÀ GÌ,và trong sự “ngây thơ cụ” đó, nhằm ám chỉ Mỹ Ngụy đã giết những đồng bào ở miền Nam, như MC Việt Dzũng đã giới thiệu vở kịch là “nêu lên thân phận của đồng bào miền Nam trong chiến tranh”!

VÌ SAO CHÚ TƯ CẦU BỊ CHẾT?

Đến đây, chúng ta cần quan sát tiếp nhân vật “Chú Tư Cầu”, sản phẩm treo đầu dê bán thịt chó của trung tâm băng nhạc Asia. (Chưa chắc nhà văn Lê Xuyên đã muốn diễn tả chú Tư Cầu như vậy)

Trước hết, chú Tư Cầu mặc bộ bà ba nâu thì chú không phải là người lính quốc gia. (lính quốc gia phải mặc quân phục) Chú không phải là người quốc gia kháng chiến chống Pháp vì MC Việt Dzũng không giới thiệu. Như vậy, chú phải là việt cộng. Khi nghe súng nổ, chú vội xách cái giỏ rồi nói với vợ: “Tui đi nghe mình”. Chú đi đâu? Dễ quá, việt cộng thì phải đi vô bưng chớ đi đâu! Tại sao chú chết? Chú đi cướp bóc, phá làng phá xóm, trấn lột đồng bào (thâu thuế), đi đặt mìn, đi quăng lựu đạn vào rạp hát, đi chặt đầu, mổ bụng những “địa chủ”, thì đương nhiên chú phải bị lính quốc gia bắn chết! Chú chết như vậy, có tội nghiệp hay không? Chú chết là đáng đời vì chú đi theo bọn cướp, giết hại đồng bào. Nếu có thương hại, thì chúng ta nên nhìn ở điểm này:

-Những người nông dân nghèo rách đít mồng tơi như chú Tư rất dễ dàng bị bọn cộng sản dụ dỗ đi làm “cách mạng”. Bọn chúng thường tuyên truyền rằng: theo phe cách mạng, nếu bị thua thì chỉ bị mất cái xiềng xích, còn nếu thắng thì ĐƯỢC TẤT CẢ, nào là làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, nào là tiến lên thiên đường cộng sản, không có người bóc lột người! Chú Tư nghèo mạt rệp không có ruộng cày, bọn cộng sản xúi chú đi chặt đầu, mổ bụng địa chủ để “đấu tranh giai cấp” thì chú làm liền, không có gì ngần ngại. Chú nhân danh “cách mạng” để làm việc “ từ thiện” mà!

Đến đây, chúng ta rút ra kết luận:

Hai vợ chồng chú Tư bị chết trong chiến tranh là do bọn cộng sản gây ra. Bà vợ thứ ba của chú trở thành góa phụ và đứa con trai bị mồ côi cha là do việt cộng gây ra. THỦ PHẠM CHÍNH LÀ BỌN VIỆT GIAN CỘNG SẢN!

******

SỰ LƯU MANH và LƯƠN LẸO CỦA TRUNG TÂM BĂNG NHẠC ASIA:

Bằng sự lập lờ, treo đầu dê bán thịt chó, trung tâm băng nhạc đã dựng lên vở kịch “Chú Tư Cầu” giống như những bản nhạc của thằng chó đẻ Trịnh Công Sơn. Tên giặc họ Trịnh đã mô tả: “hàng vạn tấn bom trút xuống đầu làng … đại bác ru đêm … trẻ thơ quên khóc từng đêm nghe ngóng … người chết hai lần thịt xương nát tan ….” Tuy không nói rõ, nhưng chắc chắn tên giặc họ Trịnh nhằm lên án “Mỹ Ngụy” đã tàn phá quê hương, đã làm chết “người con gái Việt Nam da vàng” !

Trung tâm Asia không nói rõ chú Tư Cầu là thành phần gì nhưng qua những chi tiết mà chúng ta đã phân tích nêu trên, chắc chắn chú Tư phải là một tên việt cộng. Và bằng thủ đoạn lập lờ, “lên án chiến tranh”, băng đảng Asia, đã gợi ý cho khán giả căm thù Mỹ Ngụy và thương xót cho người nông dân hiền lành như chú Tư đã bị Mỹ Ngụy giết chết!

Băng đảng Asia không dám nói rõ chú Tư là việt cộng vì sợ bị đồng bào cho ăn cà chua, trứng thối. Chúng cũng không dám nói chú Tư là người quốc gia chống cộng vì sợ đụng chạm đến ông chủ việt gian cộng sản, sợ bị cúp đô la. Vậy cách tốt nhất là chơi trò, lập lờ đánh lận con đen, mà đồng bào sẽ phải hiểu chú Tư chính là việt cộng!

Điểm quan trọng mà bọn tay sai cộng sản muốn đạt được là: – tuy biết chú Tư Cầu là việt cộng nhưng đồng bào không ghét anh ta vì anh ta chỉ là một anh nông dân chăn vịt cà tửng, hiền lành, thật thà, chất phác. Ngoài ra, hoàn cảnh của anh rất đáng tội nghiệp; nào là, có tới ba vợ (!), nào là vợ bị chết vì “chiến tranh”, bản thân anh ta cũng bị chết mà không được nhìn mặt con!

Chỉ còn thiếu những cảnh sau đây mà bọn tội phạm Asia không dám cho diễn trên sân khấu, đó là: chú Tư Cầu đi đặt mìn, lật đổ xe lửa, làm cho hàng ngàn đồng bào chết; chú Tư quăng lựu đạn vào rạp hát, giết chết hàng trăm đồng bào vô tội; chú Tư đi chặt đầu, mổ bụng những “địa chủ”; chú Tư đi đến từng nhà thâu thuế cho “cách mạng”, ai mà chống đối thì chú cắt cổ liền lập tức; chú Tư đi bắt cóc những cô gái đẹp để dắt mối cho mấy thằng cộng sản gộc ở trong bưng như Lê Duẩn, Phạm Hùng, Nguyễn Bình, Trần Bạch Đằng ..v..v..

KẾT LUẬN:

Vở kịch “Chú Tư Cầu” chính là một liều thuốc độc đã tiêm vào cộng đồng người Việt tại hải ngoại, thông qua băng đảng Asia, tay sai của việt gian cộng sản. Muốn chiến thắng cộng sản, chúng ta phải nhìn rõ, hiểu rõ bản chất của bọn giặc và có lập trường dứt khoát. Phe chính nghĩa là phe quốc gia. Bọn việt gian cộng sản cùng bè lũ tay sai là những kẻ tội đồ của dân tộc.

Tất cả những tội ác từ 1945 đến nay đều do đảng việt gian cộng sản gây ra. Không thể đổ thừa cho “chiến tranh tàn nhẫn”, không thể ngụy biện bằng lý thuyết “nồi da xáo thịt, huynh đệ tương tàn”. THÔNG QUA VỞ KỊCH CHÚ TƯ CẦU, băng đảng Asia muốn nói lên điều này!

Ngoài ra, chúng ta nên biết: Hai diễn viên Quang Minh và Hồng Đào đã về Việt Nam làm ăn. Trước khi sang Mỹ định cư, họ đã được bọn giặc đào tạo trong trường quốc gia kịch nghệ để trở thành văn công cộng sản. Bọn cộng sản đã thâm độc dùng chính những con em của “sĩ quan ngụy”, đóng kịch, lên án chế độ Việt Nam Cộng Hòa! Do đó, chúng tôi xin góp ý với những nghệ sĩ có cha là “sĩ quan ngụy” bị đi cải tạo:

– Cha mẹ ruột của mình là những người đã hy sinh xương máu để bảo vệ chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Quý vị nỡ lòng nào phản bội lại chính cha mẹ ruột của mình, phản bội lại tổ quốc và nhân dân của mình? Người dân trong nước mà coi những vở kịch do quý vị diễn thì họ sẽ đau lòng vì sự phản bội của quý vị biết chừng nào? Họ mong quý vị làm được thật nhiều phim như phim “Vượt Sóng”, tố cáo tội ác của cộng sản nhưng quý vị đã không làm mà lại đóng vở kịch “Chú Tư Cầu”, bênh vực cho cộng sản! Trâu chết để da người ta chết để tiếng. Những khúc xương mà bọn cộng sản cho quý vị gặm sẽ là những liều thuốc độc giết chết tên tuổi của quý vị và lưu xú vạn niên. Rất mong quý vị hãy thức tỉnh, suy nghĩ lại!

Bọn giặc đã dựng kịch “Chú Tư Cầu” chửi cha Việt Nam Cộng Hòa mà đồng bào không hay biết, còn vỗ tay hoan hô, khen hay! Đây là hành động tự mình nhổ nước miếng vào mặt mình! Trung tâm băng nhạc Asia đã trở thành tay sai của cộng sản, đừng có tin bất cứ những gì nơi chúng nữa!

Cuối cùng chúng ta hãy đặt một câu hỏi sau đây:

·Trung tâm băng nhạc Asia tự nhận là “chống cộng” mà tại sao lại dựng lên một vở kịch “tắc kè”, dơi chuột, có lợi cho cộng sản? Khán giả tội nghiệp, khóc thương cho chú Tư Cầu nhưng họ có biết đâu là họ đang khóc thương cho một THẰNG SÁT NHÂN, chuyên đi chặt đầu mổ bụng những “địa chủ”, chuyên đi giật mìn xe lửa, ném lựu đạn vào rạp hát! Đáng lẽ những giọt nước mắt đó phải dành cho những đồng bào vô tội bị bọn cộng sản chôn sống ở Huế năm Mậu Thân 1968, những người đã bị chết ở “đại lộ kinh hoàng” năm 1972 tại Quảng Trị, những người bị việt cộng pháo kích bừa bãi vào thành phố, hàng trăm ngàn người đã bỏ mạng vì đi vượt biên tìm tự do ..v..v… Và hàng triệu những cái chết khác. Tội ác của cộng sản không bao giờ nói hết.

Sự phán xét xin dành cho các khán giả, độc giả.

Trần Thanh

Ngày 29 tháng 5 năm 2010

PHẦN PHỤ LỤC:

Phát biểu của cha đẻ học thuyết “Xuống Cọp An Toàn”:

Kính thưa đồng bào trong và ngoài nước, thay mặt cho chính phủ Mỹ, tôi xin thông báo cho quý vị biết một tin quan trọng: – người Mỹ đã quyết định giúp cho việt gian cộng sản được XUỐNG CỌP AN TOÀN rồi, đừng có chống cộng nữa vô ích! Ông chủ Mỹ đã quyết định như vậy rồi, ai mà chống lại thì sẽ bị giết chết thê thảm như hai anh em thằng Ngô đình Diệm!!!

Ghi chú: Đây, bộ mặt thật của chú Tư Cầu, chuyên đi đặt mìn giết hại đồng bào!!!

http://www.hon-viet.co.uk/TranThanh_NhanXemVoKichChuTuCau.htm

Advertisements

Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam

truy-to

Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam

Kính thưa đồng bào quốc nội và quốc ngoại,

Ủy ban chúng tôi vừa nhận được điện thư của Bà Tâm-Anh hiện cư ngụ tại Montreal, Canada gởi cho chúng tôi vào ngày 19 tháng 5 năm 2010, tường thuật trường hợp người anh ruột của Bà là Ông Nguyễn Cửu Bính đã bị một toán Việt Cộng đến tận tư gia bắt và dẫn đi chôn sống trong Tết Mậu Thân 1968 tại Huế. Theo Bà Tâm Anh, toán Việt Cộng nầy do Hòang Phủ Ngọc Phan phái đến.

Điện thư thứ hai mà chúng tôi nhận được là của ông Hòang Trung, định cư tại Canada, tố giác Việt Cộng đã bắt đi mất tích một số thân nhân của ông ta kể từ Tết Mâu Thân 1968 đến nay năm 2010 tất cả những người nầy vẫn chưa tìm thấy xác.

Được sự đồng ý của bà Tâm-Anh, và Ông Hòang Trung, Ủy ban chúng tôi phổ biến rộng rãi đến đồng bào và mong được đồng bào tiếp tay với Ủy ban chúng tôi như trường hợp của bà Tâm Anh và ông Hòang Trung để trả lại công bằng và công lý cho 5327 sinh mạng đã vô cớ bị Cộng Sản Việt Nam sát hại, và 1200 người bị bọn chúng bắt đi mất tích trong Tết Mậu Thân 1968 tại Huế.

Nhân đây, Ủy ban chúng tôi cũng xin nhắc lại ba mục đích rõ ràng của Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam trước các tòa án quốc tế là:

1- Truy tố:
Để bắt giữ những thành phần đã nhúng tay vào vụ sát hại đồng bào vô tội tại Huế vào Tết Mậu Thân 1968.

2- Bồi thường thiệt hại:
Đảng Cộng Sản Việt Nam phải bồi thường cho thân nhân nạn nhân bị bọn chúng giết chết và bắt đi mất tích. Ngoài ra, đảng Cộng Sản Việt Nam phải bồi thường cho những nạn nhân bị ảnh hưởng đến tâm thần sau khi chứng kiến sự hành hạ dã man của đảng Cộng Sản Việt Nam trong cuộc thảm sát tại Huế năm Mậu Thân 1968.

3- Công bố:
Để trình bày cùng công luận quốc tế tội ác của đảng Cộng Sản Việt Nam trong vụ thảm sát đồng bào Huế vào dịp Tết Mậu Thân 1968 mà từ bấy đến nay vì không có cá nhân hay tổ chức nào tố giác nên bọn tội phạm vẫn sống ung dung tự tại.

Chúng tôi thiết tha kêu gọi toàn thể đồng bào Việt Nam, đặc biệt là quí vị Quân, Cán, Chính Việt Nam Cộng Hòa xin hổ trợ cho chúng tôi trong việc truy tố bọn chúng ngay tức thì trước các tòa án quốc tế, và công luận thế giới.

Thực hiện được điều nầy, có lẽ một phần nào chúng ta đã trả được món nợ quá lớn mà chúng ta còn thiếu với oan hồn của những người dân vô tội đã bị Việt Cộng sát hại trong Mậu Thân 1968 tại Huế.

Trân trọng,

Hoa Kỳ ngày 20 tháng 5 năm 2010
Thừa ủy nhiệm Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam
Liên Thành
Nguyên Chỉ Huy Trưởng BCH/CSQG/Thừa Thiên-Huế
Email: uybantruytotoiaccongsan@gmail.com
nguyenphuclienthanh@gmail.com.

* *
*

* A. Bản tường thuật của Bà Tâm-Anh.

Xin cám ơn anh, khi anh xuất hiện trên đài truyền hình với người anh của bạn học ĐK với tôi là Lê Thị Tôn Kính thì tôi đã mê say theo dõi, rồi sau đó bạn bè gởi đến cho tôi đọc về anh ra sách “Biến Động Miền Trung”, tôi cảm thương cho ông anh của tôi là Nguyễn Cửu Bính bị bắt đi bởi lệnh giáng tiếp của tên Hoàng Phủ Ngọc Phan, vì hôm mùng 2 Tết Mậu Thân khi thấy Hòang Phủ Ngọc Phan đi ngang nhà, anh tôi đã mời Hòang Phủ Ngọc Phan vào nhà uống café, chỉ thời gian ngắn sau đó, ngày mùng 4 Tết , một tóan Việt Cộng đến nhà bắt anh tôi, tôi nghĩ nếu anh tôi không mời Phan vào nhà uống café thì Việt Cộng làm gì biết anh tôi có mặt ở nhà mà đến bắt.

Cha mẹ tôi đã đau buồn vì anh ấy là niềm yêu thương của gia đình chúng tôi! Thiệt cho đến nay tôi vẫn khiếp sợ Cộng Sản và tự đặt câu hỏi: Cộng Sản là ai? Là ma quỉ giết người vô tội để làm gì?

Anh tôi từ khi học trường Quốc Học đã kết nghĩa anh em với Trịnh Công Sơn, Hoàng Tá Tích, và anh Trương Đình Ngôn. Những người nầy chuyên môn túc trực trong nhà chúng tôi để ăn cơm gia đình. Tôi có anh rể là Thiếu Tướng Tôn Thất Xứng đã coi mấy người nầy như em ruột. Nhưng sao Hoàng Phủ Ngọc Tường là bạn chí thân của Trịnh Công Sơn mà có thể bắt chôn sống anh của tôi được?

Thiệt là oan uổng cho cha mẹ của tôi đã nuôi họ, cho ăn uống đối xử với họ như anh Bính. Vậy thì CS Huế thân quen tại sao đã biết anh của tôi không phải là lính VNCH, công an, cảnh sát hay CIA mà đã giết anh ấy về tội gì? Anh ấy rất hiền lành và chẳng bao giờ làm mất lòng ai? Đến nỗi khi CS mang dép râu vào nhà nói cha mẹ của tôi đưa giấy khai gia đình ra cho họ xem, thì họ hỏi Nguyễn Cửu Bính ở đâu ra trình diện. Tôi nghe mẹ của tôi nói rằng: “Con tôi lấy vợ ở Đà Lạt nên ở trên đó” thì mấy thằng cha và con mẹ CS nói rằng: “Bà đừng có nói láo, chúng tôi thấy ông Nguyễn Cửu Bính đi mua hoa mai chiều 30 Tết, mà mùng một Tết không có máy bay đến, mùng hai thì chúng tôi đã chiếm thành phố Huế thì làm sao mà đi Đà Lạt được?”. Nhưng tôi nghe mẹ tôi cứ nói: “Đó là các anh, các chị đã thấy nhầm thằng anh của nó”. Một thằng trong bọn cũng lạ hoắc nói rằng: “Nếu bà nói vậy, chúng tôi tìm ra thì bà chịu gì?”. Mẹ tôi trả lời: “Nếu các anh tìm ra, thì các anh muốn làm sao cũng được”. “Nếu bà nói như vậy thì nếu chúng tôi tìm ra thì chúng tôi bắn chết cả nhà”. Mẹ tôi trả lời một cách thẳng thắn: “Dạ được rồi, tôi bằng lòng”. Nhưng anh Bính ngồi trong tủ thờ có chạm trổ như một miếng gỗ có chạm trổ hình con rồng sơn màu đen không phải là có khuy cửa để vào được, nhưng lấy móng tay nâng vào khía cạnh chạm trổ hình mấy con rồng đó thì chui vào trong tủ được. Ngồi trong đó thật an toàn. Anh Bính ngồi trong nghe như vậy thì đã biết khi buổi sáng mùng hai Tết anh đứng trước song cửa nhà thì gặp Hoàng Phủ Ngọc Phan đi ngang qua nên anh mời vô nhà uống café cho nên khi nghe hai bên đối thoại kinh hoàng quá, thì anh dong hai tay lên đầu và bọn CS trói cấp cánh dẫn đi.

Khi ấy anh bị bắt không mang theo thẻ kiểm tra, cho nên khi chúng tôi đi di tản về từ vùng Bao Vinh trở lại nhà ở 47 Huỳnh Thúc Kháng-Huế thì nghe nói CS đã đem những người bị bắt đi chôn sống.

Mẹ tôi ngày nào cũng đi mấy hầm chôn tập thể tìm kiếm, nhưng một phần vì CS chôn hời hợt cạn quá (có lẽ chôn mau, chôn hối mà chạy) cho nên chó ăn nhìn không được, chỉ trừ khi những người có mang theo thẻ kiểm tra thì thân nhân mới nhận đem về được.

Anh ấy mất đi để lại người vợ trẻ sinh năm 1941 là chị Thu Lan, người Đà Lạt, và cặp con sinh đôi con gái nay chúng đã có chồng con rồi.

Năm 1975 tôi có cảm giác như anh ấy bắt buột tôi phải theo đoàn người rời khỏi VN ngay, cho nên tôi dõng mảnh cãi lại bất cứ ai bảo đừng đi vì đã có người chết ở đảo Côn Sơn do máy bay MiG của Nga viện trợ cho CS bay chỉ 5 phút thôi là thả một loạt bom chết 100%. Còn như ở lại thì đàn ông có tội chúng nó có thể giết chết nhưng đàn bà và con nít vô tội thì tha. Vả lại giết hết thì đất đâu mà chôn? Nhưng tôi trả lời: “Cho dù chết dưới biển, nhưng tôi không muốn chết kiểu của anh Bính!”. Tôi có cảm giác như lời nói đó của anh Bính đã hiện trong tôi nói như vậy. Khi đó cả nhà anh Tôn Thất Xứng cùng đi thật là may mắn.

Tôi xin cám ơn anh đã cho tôi có dịp trả nợ cho hai cô bạn là Trần Lệ Hà ở nước Đức, và Thu Tâm ở Gia Nã Đại. Họ muốn tôi kể chuyện nầy để họ dịch ra bằng tiếng Pháp cho bạn của họ biết bộ mặt thật của Cộng Sản Việt Nam như thế nào? Nhưng tôi có hẹn không biết bao giờ mới có! Vì kể chuyện gì cũng do nhân duyên thích hợp mới được.
Kính chào anh và tôi cũng như bạn Kim Tri hứa sẽ ủng hộ trong những việc làm sáng tỏ nỗi khổ đau của con dân xứ Huế quê mình.

Tâm-Anh

* B.Điện thư của Ông Hoàng Trung về việc một số thân nhân của ông bị việt Cộng bắt đi mất tích trong Tết Mậu Thân 1968.

Kính thưa quý vị:

Là một người dân Thừa Thiên-Huế tôi rất hoan nghênh việc làm nầy của Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Tôi có nhiều bà con, quen biết đã chết thảm trong thời gianTết Mậu Thân 1968 tại Huế, và một số khác đã bị việt Cộng bắt đi mất tích kể từ Mậu Thân 1968 cho đến nay năm 2010, và tất cả những người nầy vẫn chưa tìm tháy xác.

Xin kể ra như sau:

A- Bà con ở Cầu Hai, thuộc huyện Phú Lộc, Tỉnh Thừa Thiên.

1- Ông Võ Điền thường gọi là Nghè Kim-tại làng Cao Đôi xã. Ông bị bắt trước Tết Mậu Thân 1968. Hiện các con cháu ở Cầu Hai, Sàigòn. Chưa tìm ra được xác.
2- Ông Nguyễn Đình Lạc, thường gọi là Cửu Lạc. Ở làng Đông Lưu, chợ Ngoài. Bị bắt trong Tết Mậu Thân 1968
Con trai là Nguyễn Đình Hồng, Thiếu tá Công Binh VNCH, đã qua đời 5 năm trước đây. Vợ và các con hiện ở Canada (Missiauga, Brampton và Wateloo)
3- Ông Nguyễn văn Ngàn, thường gọi là Xạ Ngàn. Ở Làng Cao Đôi xã , gần huyện cũ. Bị bắt trong Tết Mậu Thân 1968.
4- Ông Nguyễn Khể thường gọi là Khóa Khể. Làm nghề đông y. Nhà ở xóm sau Cầu Hai. Bị bắt trong tết Mậu Thân 1968.
Vợ con hiện ở xóm sau Cầu Hai.

B- Ở Huế và những vùng lân cận.

1- Ông Võ văn Lượng. Nhà ở Phố Tây. Nguyên Trưởng Ty Thủy Nông ở Gò Công về nghỉ Tết thăm vợ sinh ở Huế. Bị Vệt Công bắt dẫn đi đêm mùng hai Tết Mậu Thân 1968. Vợ là Lê Thị Hồng Vân, hiện ở tại Saigòn, con gái là Võ Thị Hồng Khanh nhà ở Đập Đá. Vẫn chưa tim ra xác.
2- Ông Phan văn Liệu.
Ở cạnh Đập Đá Huế. Nguyên nhân viên ty Kiến THiết Tỉnh Quảng Nam- Hội An. Bị bắt trong thời gian Tết Mâu Thân 1968.

Vẫn chưa tìm ra xác.

Các con: Hiện có hai người ở vùng Virginia, Hoa Kỳ là Phan Thu Hằng và Phan văn Mẫn và một ở Thụy Sĩ là Phan thị NGhê, một ở Saigon là Phan văn Lĩnh.
Ông Phan văn Liệu còn có hai người em trai, một ngừoi làm ở Tòa Án Huế, một người làm ở ty Bưu Điện Huế, cả hai cũng bị bắt. Vẫn chưa tìm ra xác.

Trên đây là những người ba con xa gần quen thuộc của tôi.

Tôi xin lấy danh dự bảo đảm 100% là sự thật.

Tôi rất mong vụ nầy được sớm đua ra Tòa án quốc tế xet xử và có biện pháp trừng trị những kẻ sat nhân tàn bạo, để vong hôn những người quá cố được yên nghỉ và sự thật được phơi bày trước công luận và lịch sử.
Nếu cần thêm chi tiết nào, quý vị có thể liên lạc với tôi qua địa chỉ Email ở trên.

Kính,

http://tinparis.net/vn_index.html

Súc vật hồ chí minh là đại việt gian và tội đồ dân tộc (NB Việt Thường – KN2000)

suc-vat-ho-chi-minh

Súc vật hồ chí minh là đại việt gian và tội đồ dân tộc (NB Việt Thường – KN2000)

Hội luận với ông Liên Thành: tác giả Biến Động Miền Trung ngày 9/5/2010 (Chính Khí Việt)

bien-dong-mien-trung

Hội luận với ông Liên Thành: tác giả Biến Động Miền Trung ngày 9/5/2010 (Chính Khí Việt)

Hội luận với ông Liên Thành: tác giả Biến Động Miền Trung ngày 9/5/2010 (Chính Khí Việt) from ditmehochiminh on Vimeo.

Phỏng vấn Liên Thành: tác giả Biến Động Miền Trung – Chính Khí Việt – Nói Thẳng Nói Thật 30-4-2010

Phỏng vấn Liên Thành: tác giả Biến Động Miền Trung – Chính Khí Việt – Nói Thẳng Nói Thật 30-4-2010

Phỏng vấn Liên Thành: tác giả Biến Động Miền Trung – Chính Khí Việt – Nói Thẳng Nói Thật 30-4-2010 from fhg lkklj on Vimeo.